9
Sau khi tách khỏi Từ Cảnh, Bùi Tri Lâm đưa tôi về căn hộ nơi anh thường ở.
Tôi rúc vào một góc ghế sofa, hồi lâu mới điều chỉnh được bản thân, cố gắng không cười quá khó coi, hỏi Bùi Tri Lâm:
"Cuộc gọi mà anh nhận được ngày hôm qua là từ Vương Giai Giai sao?"
Bùi Tri Lâm đưa cốc nước cho tôi và gật đầu.
Có vẻ như anh ấy đã biết hết chuyện đó và đã từng xem những bức ảnh mà tôi vô cùng gh/ét bỏ.
Tôi ngơ ngác hỏi anh: “Anh thấy hết rồi phải không?”
Bùi Tri Lâm không nói gì, ngồi xuống bên cạnh tôi, dùng sức kéo thẳng người tôi lên, vòng cánh tay thon dài vòng qua eo tôi.
Tôi gục đầu vào vai anh lặng lẻ khóc.
Bùi Tri Lâm đưa tay vuốt ve từ sau gáy đến lưng của tôi hết lần này đến lần khác:
"Sẽ không có lần sau đâu, bảo bối đừng sợ."
"Anh sẽ không bao giờ rời xa em nữa."
Nỗi buồn được thay thế bằng nhịp tim đ/ập nhanh và một chút vui mừng, tiếng khóc ngừng lại lúc đôi mắt sưng húp như quả đào.
Bùi Chí Lâm đưa tay vuốt tóc tôi, sau đó bất đắc dĩ đi vào phòng tắm giúp tôi chuẩn bị khăn nóng.
Tôi ngượng ngùng nhấc điện thoại lên định phân tán sự chú ý, lại phát hiện mình nhận được mấy tin nhắn của Vương Giai Giai:
[Anh nói xem, nếu Bùi Tri Lâm biết anh đã c/ắt bức thư tình anh ấy viết cho tôi thì sẽ thế nào? ]
[Tôi đã nói với anh ấy rồi. ]
Bức thư tình đó được Bùi Tri Lâm viết trước khi anh ra nước ngoài. Anh nói với tôi rằng đó là bức thư gửi cho một người duy nhất trong lòng anh.
Nam chính yêu nữ chính, còn người làm anh em tốt của nam chính là tôi, lẽ ra phải đưa thư cho Vương Giai Giai nhưng lại bị một trận mưa lớn làm nó nhàu nát.
Đó là lý do tại sao Vương Giai Giai b/ắt n/ạt tôi.
Bây giờ Bùi Tri Lâm cũng đã biết chuyện, anh ấy sẽ làm gì tôi? Tôi không dám nghĩ.
Tôi như ngồi trên đống lửa, nhất thời hoảng hốt.
Nhưng vừa mang giày vào, tôi đã nghe thấy giọng nói tức gi/ận của Bùi Tri Lâm từ phía sau truyền đến:
"Em muốn đi đâu
Bình luận
Bình luận Facebook