Cẩm Lý Xung Hỷ

Cẩm Lý Xung Hỷ

Chương 4: Xung hỷ

09/06/2026 12:48

Đang mơ màng trong giấc ngủ, tôi nghe được tiếng cãi nhau ở dưới lầu. Hết cách, thính lực của yêu quái rất nhạy, tôi đành thức dậy rồi đi xuống lầu. Không khí bên dưới như đang giương cung bạt ki/ếm. Tôi nhìn thấy ông lão tay chống chiếc gậy gõ cọc cọc trong sàn, hùng hổ đến râu cũng muốn dựng lên

“Hôn nhân là thuận theo cha mẹ, con không muốn cưới cũng phải cưới cho ta”

“Ông nội, sao ông có thể tự tiện như vậy chứ. Cho dù con có cưới thì chắc gì gia đình cậu ấy đã đồng ý. Ông bớt tin vào mấy cái m/ê t/ín đó được không?”

Chàng trai ngồi đối diện khí thế cũng không kém, nếu không phải đang ngồi trên xe lăn, khí thế của anh ấy hẳn là lấn áp của lão già đối diện. Tôi nhìn bóng lưng anh chàng này có chút quen mắt, hôm nay anh ấy mang một bộ vest màu đen, sống lưng thẳng tắp mà kiên cường. Tôi mơ hồ bước đến gần, khoảng khắc tất cả mọi người quay lại nhìn tôi, tôi cũng đã nhìn thấy gương mặt của anh ấy

“Đại tướng quân, tôi tìm được anh rồi!”

Tôi chạy nhanh đến ôm Đại tướng quân của mình trước ánh mắt sợ hãi của tất cả mọi người. Ông lão ngồi đối diện cũng có vẻ rất ngạc nhiên với một màn này. Chỉ có anh ấy là phản ứng lại đầu tiên mà đẩy tôi ra. Lực đẩy còn mạnh tới nổi tôi té ngã ra đằng sau, mông chạm sàn lạnh lẽo đến đ/au đơn. Đôi mắt rơm rớm đo đỏ của tôi có lẽ làm anh ấy thấy có lỗi, muốn hỏi thăm tôi nhưng lại không nói ra được. Người hầu kế bên phải đỡ tôi đứng dậy, rồi đưa tôi ngồi kế bên ông lão.

Hóa ra, ông lão thấy cháu trai duy nhất của mình rất xui rủi. Kể từ khi gia tộc bắt đầu từ trong quân đội ra làm thương gia, họ đã trở nên giàu có hơn, nhưng đồng thời cũng trở nên cực kì xui xẻo, như dính phải lời nguyền nào đó. Suốt 8 đời đều là con đ/ộc đinh, còn ch*t sớm. Ông lão nếu không nhờ cơ duyên được gặp trụ trì ở chùa Thiên Sơn e là cũng không qua khỏi tứ tuần. Chỉ tiếc con trai ông lại không thể. Giờ ông chỉ còn mỗi thằng cháu trai này, nhưng nó cũng đã 30. Lời nguyền rủa chuyển từ con trai ông cho cháu trai ông, không chỉ gặp t/ai n/ạn dẫn đến hai chân tàn phế, nó còn mắc bệ/nh tim. Bác sĩ chẩn đoán có thể sống đến 35 tuổi là rất cao rồi. Một đạo sĩ giang hồ còn phán gia đình ông phải đoạn hương khói ở đời này, muốn duy trì phải có người phù hợp sung hỷ. Cháu ông đã có hai đời vợ, nhưng mới vào cửa không bao lâu đều bất đắc kì tử mà ch*t.

Lần này ông lão lại quay lại chùa Thiên Sơn, muốn trụ trì c/ứu cháu trai của mình. Sư trụ trì bảo người c/ứu được cháu trai ông đã xuống núi, nói ông hãy xuống để đón người. Đó là một cậu trai trẻ. Thế là tôi bị ông lão này hốt lên xe về nhà. Nhìn mặt mũi Đại tướng quân vẫn đang nhăn nhó khó chịu, tôi đi đến vươn tay vuốt ấn đường của anh. Có vẻ anh ấy cũng sợ sẽ làm tôi té lần nữa, cũng không thật sự đẩy tôi ra.

“Tôi sẽ bảo vệ anh, chúng ta kết hôn nhé”

Dưới sự thúc ép của ông lão, Đại tướng quân đành đồng ý kết hôn lần nữa. Nhưng trước khi kết hôn, tôi và anh ấy có thể sống cùng nhau trước, nếu thật sự không có gì xảy ra, anh ấy mới đồng ý đi đăng kí kết hôn. Tôi vui vẻ đồng ý, vì với tôi ở gần anh ấy là được rồi, có kết hôn hay không không quan trọng. Sau đó, tôi đã biết tên của Đại tướng quân – Hoắc Thần.

Buổi tối khi đi ngủ, tôi chờ mãi cũng không thấy ông chồng hờ của mình về ngủ. Sau đó có người hầu vào nói đại thiếu gia nói ngủ ở phòng làm việc, dặn tôi tự mình ngủ. Thế là tối khuya, khi cả biệt thự đều chìm vào giấc ngủ, tôi lại tự mò đến phòng làm việc của Hoắc Thần. Nhìn anh ấy lúc ngủ mà vẫn còn nhăn mày, cho thấy giấc ngủ không tốt. Tôi chỉ đành nhẹ nhàng lên chiếc giường nhỏ trong phòng, ôm anh ấy. Vốn định có thể dựa vào linh khí của anh ấy để tu luyện thêm, xem ra giờ tôi phải cho anh ấy chút linh khi của mình để chữa bệ/nh. Sau đó tôi đã thổi một luồng linh khí vào miệng của Hoắc Thần. Anh ấy ngay lặp tức giãn chân mày và ngủ sâu hơn, tôi thì ôm anh ấy ngủ ngon lành. Đồng thời ghi n/ợ sau này sẽ đòi lại hết.

Sáng hôm sau, tôi thấy mình hơi ngạc thở, như là có kẻ nào đó đang bóp mũi không cho tôi thở vậy. Tính tỉnh giấc tính sổ tên á/c ôn này thì phát hiện là Hoắc Thần. Anh ấy cau mày bóp mũi, thấy tôi mở mắt mới bỏ tay ra. Tôi lại có chút không vui, càu nhàu.

“Sao lại bóp mũi em, đ/au lắm ó ~~”

Có vẻ ảnh cũng hơi mềm lòng khi thấy tôi oan ức, nhẹ giọng bảo tôi đứng dậy. Tôi bĩu môi đứng dậy không thèm nhìn ảnh một mạch đi ra cửa rồi về phòng. Ngủ trên giường lớn còn sướng hơn, sau đó tôi lại tiếp tục ngủ. Không hay biết Hoắc Thần và ông nội đợi mình xuống ăn sáng suốt một tiếng đồng hồ. Giữa trưa, bụng đói kêu ọt ọt, tôi đành thức dậy đi xuống nhà tìm đồ ăn. Cô giúp việc thấy tôi xuống bếp nhanh chạy vào chuẩn bị bữa sáng kiêm bữa trưa cho tôi. Sau khi ăn một bữa no nê, tôi đi khám phá khu biệt thự này.

Trùng hợp là đằng sau biệt thự có một hồ sen nhỏ cũng khá đẹp. Nhân lúc mọi người không ai chú ý, tôi biến thân lại thành cá chép nhỏ, bơi lội trong hồ. Hồ được thiết kế như một mê cung với nhiều núi giả, tôi đuổi theo những con cá chép khác trong hồ, chơi đến vui vẻ. Chợt nghe thấy tiếng bước chân tư xa đi lại, ngoi lên thì mới phát hiện là ông nội cùng một ông lão khác, đang đi bộ lại hồ sen. Ông hỏi một người hầu gần đó rằng tôi đang ở đâu, người hầu nói tôi đã đi dạo trong vườn. Có vẻ ông muốn giới thiệu người cháu dâu là tôi cho ông bạn già của mình. Nhưng làm sao để biến thân trở về mà không ai phát hiện thì… tôi quyết định tiếp tục bơi cùng lũ cá chép.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu