Chồng tôi là kẻ yêu đương mù quáng

Chồng tôi là kẻ yêu đương mù quáng

Chương 4

16/11/2024 22:54

4.

Vết thương ở chân đã gần lành hẳn nhưng mấy ngày nay Lục Tấn Trạch ngày nào cũng đưa đón tôi đi làm.

Công ty và bệ/nh viện cách nhau khá xa, đi đi về về tốn không ít thời gian.

"Em tự đi xe điện cũng tiện mà, anh không cần đưa đón đâu."

"Vì sự an toàn của bà xã nên anh có nghĩa vụ phải đưa đón mỗi ngày."

Tôi trợn mắt.

"Đi xe điện không tiện đâu, gió táp nắng chiếu. Đến lúc gương mặt trắng nõn của em bị rám nắng thì anh biết ăn nói thế nào với bố mẹ đây."

"Anh đưa đón thế này tốn quá nhiều thời gian, ngày nào cũng lái xe hai, ba tiếng, dáng người anh sắp hỏng mất rồi."

Đúng lúc đèn đỏ, anh dừng xe.

Anh nắm lấy tay tôi, đặt lên bụng mình.

Giọng điệu nghiêm túc: "Em thử sờ xem, còn cứng không?"

Tôi: "..."

Tan làm, vừa bước ra khỏi bệ/nh viện, tôi đã thấy anh đứng bên kia đường.

Lục Tấn Trạch dáng người cao ráo, dựa vào một chiếc MINI.

"Đổi xe rồi à?"

Anh cười nhẹ: "M/ua cho em đấy, sau này em tự lái xe đi làm."

"Em học lái xe hồi năm nhất đại học, bây giờ đã năm, sáu năm rồi, quên hết cách lái xe rồi."

Lục Tân Trạch véo nhẹ tai tôi, cười nói: "Không sao, ông xã sẽ dạy em, kỹ năng lái xe của anh cực kỳ tốt."

Anh đưa chìa khóa cho tôi: "Bắt đầu học từ bây giờ luôn đi."

Tôi như con vịt bị đẩy lên bờ, chân r/un r/ẩy đưa lên bàn đạp ga.

Không cẩn thận đạp mạnh: "vèo" một tiếng xe lao vút đi.

"Bà cô của tôi ơi, mau đạp phanh đi!"

Khi xe dừng lại, hai người chúng tôi trố mắt nhìn nhau.

Chiếc ghế dưới mông đã ướt đẫm mồ hôi, tóc mái dính bết vào trán, gương mặt vì căng thẳng mà đỏ bừng lên.

"Lục Tấn Trạch... Hay là để lần khác em học tiếp nhé?"

"Vừa rồi... Em lái cũng khá mà, chỉ là tốc độ nhanh như tên lửa thôi, không sao, từ từ sẽ giỏi."

Giọng điệu của Lục Tấn Trạch dịu dàng, rất kiên nhẫn. Dù tôi mấy lần đạp phanh gấp đến nỗi đầu gần đ/ập vào kính mà anh vẫn không hề tức gi/ận.

"Đều là lỗi của anh, tại anh không nói rõ ngay từ đầu."

Vào đến gara, anh tháo dây an toàn ra.

Anh thở phào một hơi nặng nề, trước ng/ực áo đã ướt đẫm mồ hôi.

Chiếc áo sơ mi dính sát vào ng/ực, lộ rõ đường nét cơ bắp.

Tôi vội vàng dời mắt nhưng trong đầu lại vô thức hiện lên những hình ảnh không nên có.

Xuống xe, Lục Tấn Trạch cầm áo khoác, buộc quanh eo tôi.

Yết hầu của anh khẽ đi chuyển, đôi mắt sâu thẳm, giọng nói khàn khàn: "Phía sau lưng em ướt hết rồi."

Mặt tôi lại đỏ bừng lên, thực sự quá x/ấu hổ rồi.

Danh sách chương

5 chương
16/11/2024 22:56
0
16/11/2024 22:55
0
16/11/2024 22:54
0
05/11/2024 16:02
0
05/11/2024 16:02
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Mới cập nhật

Xem thêm

Sau khi chồng ra đi tay trắng

Chương 7

18 phút

Cuộc Sống Hôn Nhân Chớp Nhoáng: Anh Không Mong, Tôi Chẳng Cầu

Chương 9

32 phút

Đổi kỷ vật của mẹ tôi để tôi bao dung cho con tiểu tam? Đó không phải là di vật, mà là sự bảo vệ của mẹ!

Chương 6

52 phút

Đưa cháu gái đi chơi ngày Quốc tế Thiếu nhi, bạn trai cũ khóc lóc ỉ ôi đòi đi theo.

Chương 6

1 giờ

Chồng đi ăn khuya cùng đồng nghiệp nữ chưa kết hôn, tôi buộc anh phải ra đi tay trắng

Chương 6

1 giờ

Từ nay về sau, em sẽ không còn trong đời tôi nữa.

Chương 5

1 giờ

Sau Khi Chồng Và Bạn Thân Bị Thiêu Thành Liên Thể

Chương 6

1 giờ

Năm ngày sau khi làm đăng ký kết hôn, anh ấy đã đổi tên tôi.

Chương 7

1 giờ
Bình luận
Báo chương xấu