Khi th* th/ể Lý Viễn được vớt lên, vụ việc của gia đình họ Lý cũng tạm khép lại.
Đêm hôm đó, tôi chỉ kể lại cho vợ chồng Lý Chí về việc Lý Viễn t/ự v*n dưới nước mà giấu đi nguyên nhân thực sự.
Tôi không muốn hai vợ chồng già sống trong nỗi h/ận th/ù suốt đời, bởi có những chuyện, không cần họ phải đối mặt.
Việc của họ là sống thật tốt, nuôi dạy đứa trẻ bằng tất cả tình yêu và ý chí của con gái cùng con rể.
Với họ, chuyện này đã kết thúc.
Nhưng với tôi, mọi thứ mới chỉ bắt đầu.
Sau khi lấy sổ sinh tử cùng với sự x/á/c nhận của Lý Viễn, tôi đã đứng trước bàn thờ thề nguyền:
"Ta sẽ truy cùng diệt tận lũ gian á/c, bằng không trời tru đất diệt." Lời thề pháp lực vừa dứt, Lý Viễn gục đầu tạ ơn rồi tan đi oán khí, h/ồn phách siêu thoát.
Mấy ngày tiếp theo, tôi lo tang lễ cho cô ấy, siêu độ vo/ng linh mà không nhận một đồng. Chỉ xin tấm bùa bình an làm tin.
"Tiểu chủ..." Sở Nhân Mỹ đứng sau lưng khẽ gọi. Tôi ngồi trước án thờ gật đầu. Hôm nay đã qua thất tịch, có thể hành động không kiêng kỵ nữa.
Mấy hôm trước, Sở Nhân Mỹ đã tra ra lai lịch chiếc xe tông vào Lý Viễn.
Không phải dân địa phương, nghe nói là hai tên con nhà giàu ở Hỗ Giang: Giang Phụng Sinh và Sầm Lục.
Tôi vốn định trực tiếp ra tay, nào ngờ m/ộ tổ họ Giang có ba đạo thánh chỉ trấn trạch, còn sót chút long khí nhân hoàng, tạm thời chưa thể động vào chúng được.
Nhưng chỉ là tạm thời thôi. Tôi không vội. Bẫy đã giăng, gi*t người không dính m/áu mới sạch tay.
Nhờ Sở Nhân Mỹ ra tay, Giang Phụng Sinh suốt ngày bị ám ảnh đến kinh h/ồn, thần trí suy sụp.
Dùng danh nghĩa của Thập Đại A Miêu để dọa hắn.
Sở Mỹ Nhân vừa dồn Giang Phục Sinh vào đường cùng, vừa liên tục nhập mộng ép Sầm Lục dẫn hắn đến gặp tôi.
Có Sở Mỹ Nhân ở đây, tôi rảnh rỗi hơn nhiều.
Bẫy đã giăng. Chỉ đợi hắn cắn câu.
Đang nghĩ ngợi thì tiếng gõ cửa vang lên. "Vào đi."
Tôi từ từ mở mắt. Gương bát quái phản chiếu hình của hai thanh niên. "Xin chào, chúng tôi tìm Cửu Nãi Nãi."
Tôi khẽ nhếch mép, siết ch/ặt tấm bùa bình an trong tay, xoay xe lăn lại. "Ta là Cửu Nãi Nãi đây."
Nửa năm sau, tôi đẩy xe đến m/ộ Lý Viễn, đặt đó đóa hoa giống như chồng cô ấy đã tặng.
Đây là thứ tôi nhờ người m/ua.
Dù màu sắc của bông hoa chẳng hợp gì với ngôi m/ộ, nhưng tin tôi tin rằng cô ấy sẽ thích.
Nhìn tấm ảnh đen trắng trên bia, tôi thì thầm:
"Giang Phụng Sinh đã lấy tượng thần, Sầm Lục mang đi tấm bùa bình an.
Đủ nửa năm rồi. Hôm nay ta đến báo cho ngươi biết: Mạng của những kẻ đã hại ngươi đã được ta thu phục rồi.
Hãy yên tâm mà nghỉ ngơi nơi suối vàng."
Quay xe đi vài bước, sát khí lóe lên trong mắt: "Sở Nhân Mỹ."
"Tiểu chủ..."
"Ngươi xuống Âm Ty làm thủ tục lấy lệnh Câu Điệp cho Sầm Lục. Một trượng là đủ. Ta tự tay thu h/ồn hắn."
"Tuân lệnh."
Cùng lúc đó, tại một công viên nào đó ở Hỗ Giang.
Một thanh niên ngồi xuống trước bàn bói toán của một người phụ nữ bịt mắt bằng khăn lụa đen.
"Này, có xem duyên phận không?"
Người đó chỉ lạnh lùng đáp: "Người sắp ch*t cần gì phải xem bói toán?"
Bình luận
Bình luận Facebook