Không hề có chút khoa trương, ngay cả quyên góp tiền mà tôi và Tống Phi Phi cũng không xếp hàng được.
Lần đầu tiên tôi biết, thì ra cái huyện nhỏ bé này lại ẩn náu nhiều phú bà như vậy.
Tôi và Tống Phi Phi tốn thời gian cả ngày ở chùa Long Hoa, nhưng vẫn không tìm được cơ hội gặp mặt Cửu U.
Lần này ngay cả Thẩm Hạo cũng có chút khó hiểu:
“Không phải chứ, tên đại hoà thượng này cũng biết diễn kịch quá rồi đấy!”
Chúng tôi dựa theo nguyên tắc tới cũng tới rồi, nên tìm một chỗ trong chùa trốn đến tối.
Lần thứ hai đến thiền phòng nghỉ ngơi của các sư thầy trong chùa, đương nhiên cũng dễ dàng hơn.
Chúng tôi không tốn sức gì đã tìm được phòng mà Cửu U ở.
Hắn vẫn đang nhắm mắt, ngồi trên đệm cói nhỏ giọng niệm kinh.
Tôi ra hiệu cho Tống Phi Phi và Thẩm Hạo trốn sang một bên, mình thì đẩy cửa đi thẳng vào.
Tôi học theo Cửu U ngồi trên chiếu, một tay chống cằm, hai mắt nhìn hắn chăm chăm.
Chậc, có nhìn làm sao cũng không nhìn ra là một tên yêu quái.
“Thí chủ không mời mà đến, có phải đã gặp chuyện khó khăn gì chăng?”
Cửu U mở mắt, ánh mắt bình tĩnh không gợn sóng giống như một ao ước sâu.
Hắn có một đôi mắt phượng vô cùng đẹp, con ngươi đen nhánh sâu thẳm, lông mi vừa dài vừa rậm.
Trong mắt hắn có nhân từ, thương xót, không có chút tạp niệm.
Đây là một đôi mắt Phật.
Đột nhiên tôi có chút x/ấu hổ.
Cảm thấy vô cùng áy náy vì bản thân lại nghi ngờ một cao tăng đắc đạo như vậy.
“Đại sư, làm phiền rồi, cáo từ.”
Tôi đứng dậy, ngoảnh đầu đi không chút do dự.
Trước khi đi còn lịch sự đóng cửa lại cho hắn.
Tống Phi Phi và Thẩm Hạo cũng vò đầu khó hiểu:
“Cô cứ đi như vậy sao?”
“Chúng tôi còn chưa làm gì hết mà!”
Bình luận
Bình luận Facebook