Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Nhân Gian Tạp Ký
- Thỏ Tinh Trúng Thưởng
- Chương 37
Lúc đó tôi vừa sướng vừa nh.ạy cả.m vô cùng.
Mà cũng chính từ sau lần đó không bao lâu, tôi bắt đầu xuất hiện triệu chứng mang th/ai.
Vậy nên… thật sự là giả th/ai sao?
Tôi ngồi đờ đẫn trên giường b/ệnh, tay vẫn đặt trên bụng, cảm giác như cả thế giới vừa quay một vòng 360 độ rồi dừng lại đột ngột.
Bụng vẫn còn hơi tròn, nhưng giờ nghe bác sĩ nói thì… chỉ là mỡ thôi sao?
Chu Cẩn Ngôn vẫn đứng đó, tay cầm tờ kết quả, ánh mắt nhìn tôi không chớp.
Không gi/ận dữ, không thất vọng, chỉ là… một sự im lặng rất dài.
Tôi nuốt nước bọt, giọng nhỏ xíu:
“Chu Cẩn Ngôn… em… em xin lỗi.”
Anh không trả lời ngay, chỉ chậm rãi gấp tờ giấy lại, bỏ vào túi áo khoác.
Rồi anh bước tới, ngồi xuống mép giường, đưa tay vuốt nhẹ tóc tôi.
“Xin lỗi cái gì?”
“Em… em tưởng thật mà. Em còn làm anh lo lắng, còn bắt anh m/ua búp bê, m/ua cỏ, còn… còn đòi anh chịu trách nhiệm…”
Nước mắt bắt đầu lăn dài.
Tôi x/ấu hổ muốn độn thổ.
Thỏ ngốc thật sự.
Chu Cẩn Ngôn thở dài một tiếng, nhưng không phải tiếng thở dài bực bội, mà là kiểu thở dài… rất nhẹ, rất mềm.
Anh kéo tôi vào lòng, để cằm tựa lên đỉnh đầu tôi.
“Ngốc. Anh có nói anh không thích không?”
Tôi ngẩng mặt lên, mắt ướt nhẹp.
“Nhưng… không có thật mà. Em không mang th/ai. Em chỉ… bị giả th/ai thôi.”
“Ừ, anh biết rồi.”
“Anh… không thất vọng sao?”
Anh nhìn tôi rất lâu, rồi khẽ cười – nụ cười hiếm hoi, thật sự ấm áp, không mang chút trêu chọc nào.
“Thất vọng gì chứ? Anh chưa từng chuẩn bị tinh thần làm bố thật đâu. Bỗng dưng bảo có con, anh còn đang hoảng. Giờ biết là giả, anh nhẹ cả người.”
Tôi mím môi, vẫn thấy tủi thân.
“Nhưng em đã làm anh tốn công, tốn tiền, tốn thời gian…”
“Thời gian nào?” Anh nhướn mày. “Thời gian anh đưa em đi ăn, đưa em đi học, ôm em ngủ, xoa bụng cho em à?”
“… Ừ.”
“Thế thì có tốn gì đâu.” Anh cúi xuống, chạm nhẹ mũi vào mũi tôi. “Toàn là anh tự nguyện.”
Tim tôi đ/ập thình thịch.
Anh nói tiếp, giọng trầm hơn:
“Còn nữa. Dù không có thỏ con thật, nhưng em vẫn là thỏ của anh.”
Tôi chớp mắt, tai (dù đang ở dạng người) vô thức rung rung.
“Thật không?”
“Thật.”
“Vậy… anh vẫn thích em chứ? Dù em là thỏ ngốc, hay thỏ giả mang th/ai, hay thỏ hay nhổ lông, hay thỏ hay cắn người…”
Anh bật cười khẽ, lần này là cười thật sự.
“Thích.”
Rồi anh bổ sung, giọng hơi khàn:
“Thích đến mức… muốn nuôi em cả đời luôn rồi.”
Tôi ngẩn người.
Mặt nóng ran.
Tai thỏ trong đầu tôi vểnh dựng lên, đuôi chắc chắn đang vẫy tít ở đâu đó sau lưng (dù không lộ ra).
“Chu Cẩn Ngôn…”
“Ừ?”
“Em… em cũng thích anh.”
Lời vừa thốt ra, tôi lập tức x/ấu hổ, vùi mặt vào ngựk anh.
Anh ôm ch/ặt lấy tôi, không nói gì thêm, chỉ siết mạnh hơn.
Một lúc lâu sau, anh mới thì thầm bên tai tôi:
“Về nhà thôi, thỏ ngốc.”
“Ừm…”
“Về ký túc xá, anh sẽ nấu salad cho em.”
“Thật hả?”
“Thật. Nhưng lần này không được ăn nhiều quá nữa. Bụng em giờ to thế này, anh ôm còn mỏi tay.”
“…”
Tôi đ/ấm nhẹ vào ngựk anh.
Anh cười lớn, lần đầu tiên tôi nghe anh cười thoải mái đến vậy.
Trên đường về trường, tôi ngồi sau xe anh, hai tay ôm ch/ặt eo, mặt áp vào lưng.
Gió thổi mát lạnh.
Nhưng lòng tôi lại ấm vô cùng.
Không có thỏ con thật thì đã sao?
Tôi vẫn có Chu Cẩn Ngôn.
Mà anh ấy… cũng có tôi.
Về đến ký túc xá, Đại Tráng và Anh Tú đang chơi game, thấy chúng tôi về thì quay sang trêu:
“Ơ kìa, cặp đôi quốc dân đi đâu về đấy? B/ệnh viện sinh con à?”
Chu Cẩn Ngôn liếc một cái, giọng tỉnh bơ:
“Không. Chỉ đi kiểm tra xem bạn cùng phòng nhà mình có bị ngốc thật không thôi.”
“…”
Đại Tráng phì cười.
“Tiểu Đồ, kết quả thế nào? Có ng/u thật không?”
Tôi hậm hực, nhưng vẫn không nhịn được cười.
“Có chứ. Ng/u thật luôn. Ng/u đến mức thích một người con người.”
Cả phòng im lặng ba giây.
Rồi bùng n/ổ.
“Đệt! Tiểu Đồ mày tỏ tình luôn hả?!”
Chu Cẩn Ngôn không nói gì, chỉ cúi xuống, hôn nhẹ lên trán tôi trước mặt hai thằng bạn cùng phòng.
Đại Tráng và Anh Tú đồng thanh hét lên:
“MẮT TAO!!!”
Tôi cười khúc khích, ôm lấy cổ anh.
Thỏ ngốc thì đã sao.
Thỏ ngốc vẫn được yêu mà.
Và lần này, là thật.
Không giả th/ai.
Chỉ có thật lòng.
Dưới đây là phần tiếp theo tự nhiên, giữ đúng giọng văn dễ thương, hài hước, ngọt ngào và “thỏ ngốc” của nhân vật Tô Đồ:
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 13
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook