Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Theo sau Lục Triệu.
Chu Trạch Phong bước vào phòng tắm dưới tầng một.
Vừa vào.
Đã nhìn thấy "thủ phạm" khiến Lục Triệu thành ra thế này.
Tuyết Bính.
Chú chó ngẩng gương mặt vô tội nhìn cậu.
Thấy Chu Trạch Phong liền đứng bật dậy.
Có vẻ định lao vào lòng cậu.
"Ngồi yên!"
Lục Triệu quát.
Tuyết Bính lập tức cụp tai.
Ngoan ngoãn ngồi xuống.
Không dám động đậy.
"Nó ngoan thế mà."
"Sao anh lại thành ra thế này?"
Chu Trạch Phong ngồi xổm xuống.
Thuần thục cầm sữa tắm lên giúp Tuyết Bính.
Lục Triệu đứng cạnh bồn rửa tay.
Vừa rửa tay vừa bất đắc dĩ nói:
"Đang tắm."
"Nghe chuông cửa xong tự dưng muốn lao ra."
"Tôi ôm nó lại."
"Quên tắt vòi sen."
"Thế là ướt hết."
Chu Trạch Phong cười.
Nắm lấy chân Tuyết Bính.
"Em cũng nhớ anh à?"
"Ai nhớ cậu?"
"Tự luyến."
Lục Triệu còn tưởng cậu đang nói với mình.
Đến khi quay đầu.
Mới phát hiện Chu Trạch Phong đang nắm chân chó.
Sắc mặt lập tức cứng đờ.
Không khí trở nên hơi ngượng ngập.
Chu Trạch Phong ngẩng đầu.
Nhìn thẳng vào hắn.
Ánh mắt trầm lắng.
"Anh không nhớ tôi à?"
"Còn tôi..."
"Rất nhớ anh."
Lục Triệu tự nhận mình cũng có không ít kinh nghiệm tình cảm.
Nhưng lúc này.
Lại hoàn toàn bó tay.
Cả người hắn còn ướt nhẹp.
Chu Trạch Phong thì cứ nhìn chằm chằm.
Như muốn nhìn thấu cả con người hắn.
Chỉ thất thần một thoáng.
Lục Triệu nhanh chóng giành lại thế chủ động.
Hắn cúi xuống.
Đưa tay vuốt nhẹ gương mặt Chu Trạch Phong.
Rõ ràng cảm nhận được cơ thể cậu cứng đờ.
"Thật sự nhớ tôi?"
Bàn tay dần siết lại.
Khẽ nâng cằm Chu Trạch Phong.
"Vậy..."
"Chứng minh đi."
Chu Trạch Phong lập tức gạt tay hắn ra.
Đỏ mặt đến mức chẳng nói nổi lời nào.
Chỉ tức tối quay đầu.
Tiếp tục chuyên tâm tắm cho Tuyết Bính.
Lục Triệu nhìn vành tai đỏ bừng của cậu.
Tâm trạng bỗng tốt hẳn.
Hắn đưa tay xoa nhẹ dái tai Chu Trạch Phong.
Rồi quay người ra ngoài thay quần áo.
Chu Trạch Phong quay đầu.
Nhìn bóng lưng Lục Triệu bằng ánh mắt đầy ai oán.
Trong lòng chỉ biết thầm m/ắng chính mình...
Đúng là quá vô dụng.
Lúc Lục Triệu thay quần áo xong quay lại, Chu Trạch Phong đã tắm sạch bọt cho Tuyết Bính.
Một người một chó cùng lúc ngẩng đầu nhìn về phía cửa.
Độ ăn ý đạt trăm phần trăm.
"Tôi không biết máy sấy ở đâu."
Lục Triệu mở tủ đồ lấy máy sấy, cầm đầu sấy hong khô bộ lông cho Tuyết Bính.
Chu Trạch Phong thì đứng bên cạnh, vừa sấy vừa dùng tay vuốt từng lớp lông cho nó.
"Nào."
"Kể tôi nghe xem."
"Cuối cùng cậu nghĩ thông chuyện gì rồi?"
Lúc nãy trong điện thoại còn chưa kịp hỏi thì Chu Trạch Phong đã cúp máy rồi chạy thẳng đến nhà hắn.
Giờ hai người vừa chia nhau sấy lông cho chó, Lục Triệu mới nhớ ra.
Chu Trạch Phong nhìn hắn.
"Tôi nghĩ..."
"Có lẽ tôi thích cảm giác bị anh kh/ống ch/ế."
"Cảm giác đó rất kỳ lạ."
"Có lẽ cũng vì vậy..."
"Tôi cứ luôn muốn gặp anh."
Lục Triệu khẽ gật đầu.
Không khác mấy so với suy đoán của hắn.
Một trai thẳng chưa từng có kinh nghiệm yêu đương như Chu Trạch Phong, đúng là rất khó cưỡng lại cảm giác ấy.
Thế nhưng trong lòng Lục Triệu vẫn thoáng hiện lên một chút thất vọng.
Rốt cuộc hắn đang mong đợi điều gì?
Và vừa đá/nh mất điều gì?
Chẳng lẽ...
Hắn thật sự hy vọng mình có thể khiến một trai thẳng rung động?
Nghĩ vậy đúng là quá viển vông.
Dẫu sao.
Chu Trạch Phong cũng đã bước được bước đầu tiên.
Vậy thì những chuyện sau này sẽ dễ hơn nhiều.
Suốt mấy ngày qua, Lục Triệu luôn cố gắng kiềm chế bản thân trước mặt Chu Trạch Phong.
Không đáp lại.
Không vượt quá giới hạn.
Một phần vì luôn tự nhắc mình phải tránh xa trai thẳng.
Một phần vì sợ phiền phức.
Cũng có chút mềm lòng, không muốn Chu Trạch Phong đi sai đường.
Đương nhiên...
Cũng có chút ý đồ "thả dây câu".
Đã trêu chọc Chu Trạch Phong lâu như vậy.
Làm chính nhân quân tử lâu như vậy.
Ngay cả Lục Triệu cũng sắp không nhịn nổi nữa.
"Hôm qua như thế..."
"Mà cậu vẫn nhịn được à?"
Chu Trạch Phong: "..."
Chứ còn biết làm sao?
Lục Triệu sấy xong phần đuôi của Tuyết Bính, tắt máy sấy, vừa vuốt ve chú chó vừa nói:
"Thế thì thống nhất trước."
"Tôi sẽ quay video."
"Rồi đăng lên Twitter."
"Không quay mặt."
"Cậu không ngại chứ?"
Chu Trạch Phong lắc đầu.
Cậu biết.
Mình sắp trở thành "video số bảy" rồi.
"Nếu cả hai đều thấy ổn."
"Sau này giữ cố định nhé."
"Hay cậu chỉ muốn thử thêm lần cuối?"
Chu Trạch Phong khẽ sờ mũi.
Nếu có thể...
Cậu muốn ngày nào cũng được gặp Lục Triệu.
Nhưng khi mở miệng chỉ còn lại hai chữ:
"Tùy anh."
"Được."
Lục Triệu cúi nhìn đồng hồ.
"Cũng không còn sớm."
"Tối rồi hẵng nói tiếp."
"Giờ đi m/ua ít đồ ăn với tôi."
"M/ua đồ ăn?"
"Đêm Trung Thu mà."
"Không cải thiện bữa ăn một chút sao?"
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 5
Chương 6
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook