Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Chương 5:
Ta suy nghĩ cả một đêm.
Cuối cùng quyết định—
Thôi thì nói hết.
...
Sáng hôm sau, ta trực tiếp tới tìm “Cố Cảnh Quân”.
Vừa gặp mặt liền lấy hết can đảm nói:
“Cố Cảnh Quân.”
“Ngươi có biết vì sao ta không chịu gả cho ngươi không?”
Người trước mặt ngạc nhiên một thoáng, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại.
“Ngươi nói đi.”
“Vì sao?”
“Ngươi qua đây.”
Ta sợ hắn không tin.
Sau khi cho toàn bộ hạ nhân lui xuống, ta kéo hắn tới chiếc giường nhỏ trong thư phòng.
Rồi nói cho hắn biết bí mật mà mình đã che giấu suốt nhiều năm.
Sau khi để hắn nhìn rõ tình trạng thân thể của mình, ta vội vàng chỉnh lại y phục.
“Nhìn thấy chưa?”
“Bởi vì ta là một quái vật chẳng nam chẳng nữ...”
“Cho nên ta không thể đồng ý với ngươi.”
Những năm gần đây, sau khi học y, ta đã biết tình trạng giống mình không phải hoàn toàn không có, chỉ là cực kỳ hiếm gặp.
Mà hiện giờ cũng chưa có cách nào chữa trị.
Người trước mặt từ lúc biết được bí mật ấy vẫn đứng ngây người.
Ta nhìn vẻ mặt hắn, cười gượng.
“Xin lỗi.”
“Dọa ngươi rồi phải không?”
“Ta đi trước.”
Ta vừa quay người, cổ tay đã bị giữ lại.
“Tư Viễn.”
“Không phải.”
“Ta không bị dọa.”
“Chỉ là nhất thời chưa phản ứng kịp.”
Ta quay đầu nhìn hắn.
“Ngươi không thấy... gh/ê t/ởm sao?”
“Không thấy kỳ quái?”
Người nọ nghiêm túc lắc đầu.
“Không.”
“Không gh/ê t/ởm.”
“Cũng không kỳ quái.”
Ta đứng lặng rất lâu.
Cuối cùng chỉ có thể khẽ nói:
“Cảm ơn.”
Đây là lần đầu tiên có người sau khi biết bí mật của ta vẫn nói rằng ta không gh/ê t/ởm.
Người trước mặt nhẹ nhàng kéo ta vào lòng an ủi.
Sau đó còn tự mình đưa ta trở về, hoàn toàn không nhắc lại chuyện trước đó.
Ta cứ tưởng cuối cùng hắn đã từ bỏ.
Trong lòng không hiểu sao lại sinh ra một chút mất mát.
Chỉ là chút mất mát ấy còn chưa kịp kéo dài, ngày hôm sau Cố Cảnh Quân lại tới.
...
Lần này, dưới sự truy hỏi của hắn, ta nửa đẩy nửa thuận, cuối cùng vẫn gật đầu.
“Đại thiếu gia.”
“Ta... bằng lòng.”
Cố Cảnh Quân lập tức cười.
“Nhưng Tư Viễn.”
“Ngươi có thể đừng gọi ta là đại thiếu gia nữa không?”
“Nghe xa lạ quá.”
“Gọi tên ta được không?”
Ta đỏ mặt.
“Cảnh... Cảnh Quân.”
“Ừ.”
“Tư Viễn.”
“Ta đây.”
Một năm sau, Cố gia phu phụ biết chuyện ta và Cố Cảnh Quân ở bên nhau.
Hai người hoàn toàn không có ý phản đối.
Hai năm sau, mọi người đều cảm thấy thời cơ đã chín muồi, liền quyết định tổ chức hôn lễ.
Thế nên mới có cảnh tượng đầu truyện.
...
“Công tử.”
“Đại thiếu gia tới tìm người.”
Ta đang phân loại dược liệu, nghe vậy lập tức đáp:
“Nói ta đang bận.”
“Không rảnh gặp.”
Đại thiếu gia?
Nghe ba chữ ấy ta chỉ muốn bật cười.
Ai biết người tới rốt cuộc là đại thiếu gia thật, hay “đại tiểu thư” khoác da đại thiếu gia?
Đêm thành thân ấy, bởi trong lòng vẫn nhớ tới ân tình của Cố gia, cuối cùng ta không phản kháng.
Nhưng sáng hôm sau, sau khi hai người giúp ta bôi th/uốc xong, ta lập tức chịu đựng khó chịu chạy tới y quán.
Mấy ngày nay liên tục có người đưa đồ ăn tới.
Cũng có người muốn gặp ta.
Nhưng tất cả đều bị ta từ chối.
Ta chẳng muốn nhìn thấy hai kẻ đầu sỏ kia.
Bây giờ nghĩ lại, ta thậm chí còn muốn bốc một nắm dược liệu ném thẳng vào mặt họ.
Khó trách từ nhỏ tới lớn có lúc ta cảm thấy hành vi của Cố Cảnh Quân hoàn toàn chẳng giống tính cách thường ngày.
Hóa ra...
Chẳng lẽ thật sự là hai huynh đệ này đổi thân phận cho nhau để trêu ta?
...
“Tư Viễn.”
Ta vừa nghe thấy giọng ấy liền cau mày.
“Ta chẳng phải đã nói không muốn gặp ngươi sao?”
Ta ngẩng đầu nhìn nam nhân tuấn mỹ trước mặt, sau đó cố ý hỏi bằng giọng mỉa mai:
“Không biết vị Cố đại thiếu gia hôm nay... lại là người nào?”
“Là ta.”
“Đừng chạm vào ta.”
“Cố Cảnh Quân.”
Ta hung hăng gạt bàn tay hắn đang đưa tới.
Thật buồn cười.
Hai người giống hệt nhau như thế, vậy mà bây giờ chỉ cần nghe một câu, ta đã có thể phân biệt.
Cố Cảnh Quân im lặng.
Một lúc lâu sau mới nói:
“Xin lỗi.”
“Tư Viễn.”
Lại xin lỗi.
Ta cuối cùng quay người nhìn hắn.
“Đại thiếu gia.”
“Thật ra chẳng sao cả.”
“Sự tồn tại của ta vốn chính là để bảo đảm ngươi thân thể khỏe mạnh, sống lâu trăm tuổi.”
“Ngươi và Cố Cảnh Vân là song sinh.”
“Có phải trong đó vốn cũng có phần của Cảnh Vân hay không?”
Ta cười nhạt.
“Cho nên đại thiếu gia không cần xin lỗi.”
“Dù sao đây chẳng phải vốn là thứ ta nên dùng để báo đáp Cố gia sao?”
Những cảm xúc đã bị ta nhịn suốt mấy ngày cuối cùng cũng bùng phát.
“Tư Viễn.”
“Đừng nói như vậy.”
“Là ta và Cảnh Vân sai...”
Ta trực tiếp ngắt lời:
“Các ngươi là chủ nhân tương lai của Cố gia.”
“Sau này ta còn phải ngửa mặt nhìn sắc mặt hai người mà sống.”
“Cho dù có ngàn sai vạn sai, sao có thể là lỗi của các ngươi?”
“Tư Viễn.”
“Chúng ta có thể bình tĩnh nói chuyện.”
“Không thể.”
Ta dứt khoát từ chối.
“Đại thiếu gia.”
“Ta hiện giờ thật sự rất bận.”
“Có thể mời đại thiếu gia rời khỏi đây, đừng làm phiền ta nữa được không?”
Cuối cùng, Cố Cảnh Quân vẫn im lặng rời đi.
...
Mấy ngày sau không còn ai tới tìm.
Nhưng lòng ta vẫn rối như tơ vò.
Đúng lúc y quán thiếu vài loại dược liệu, đang chuẩn bị phái người lên núi hái thêm.
Ta cũng muốn rời khỏi nơi này một thời gian để yên tĩnh suy nghĩ, thế nên quyết định đi cùng.
Bình thường những chuyến lên núi hái th/uốc thế này ta đã đi không ít lần.
Không ngờ lần này lại xảy ra chuyện.
...
Chương 12
Chương 9
Chương 10
6
11
Chương 19
Chương 18.
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook