Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Những lời như thế, tôi đã nghe vô số lần.
Tưởng rằng mình đã chai sạn, nhưng khoảnh khắc này, lòng tôi vẫn lạnh lẽo, vô thức buông tay.
Mười năm trước, sau khi bố tôi thất nghiệp, ông ta không bao giờ ra ngoài làm việc nữa.
Mỗi khi mẹ tôi cằn nhằn, ông ta chỉ có một câu: “Đằng nào cũng không có con nối dõi, ki/ếm nhiều tiền làm gì.”
Số tiền trợ cấp thất nghiệp của ông ta, bấy lâu nay đã bị ông ta chơi thua sạch, mọi chi tiêu trong nhà đều do mẹ tôi gánh vác.
Tôi về nhà với hai bàn tay trắng, mẹ tôi đã dọn sẵn thức ăn lên bàn.
Bà nhìn tôi một cái là hiểu ngay chuyện gì xảy ra, ngượng ngùng nói: “Thôi thôi, ông ấy không có ở đây, con ăn cơm cho yên tĩnh.”
Bà gắp một miếng thịt kho lớn vào bát tôi: “Ăn đi con.”
Thịt chưa đủ mềm, lại hơi mặn.
Tôi cúi đầu húp canh, khẽ nói: “Mẹ ơi, hay mẹ ly hôn đi.”
Động tác gắp thức ăn của mẹ tôi khựng lại: “Sao con lại nói thế? Nhà nào mà chẳng có lúc va vấp, một đời người trôi qua nhanh lắm.”
“Con học hành cho giỏi, đợi con thi vào đại học tốt, hai mẹ con mình coi như đã thoát khổ.”
Kết quả đúng như tôi dự đoán.
Miếng thịt trong miệng rõ ràng đã được nhai rất nhỏ, nhưng khi nuốt xuống, tôi vẫn cảm thấy cổ họng đ/au rát như bị cào xước.
Ăn thêm hai miếng rau, điện thoại đột nhiên reo lên.
Là Meituan (dịch vụ giao đồ ăn), nói tôi có một chiếc bánh kem, hỏi tôi cụ thể ở tầng mấy.
Trong lòng tôi dấy lên một tia hy vọng nhỏ nhoi, có phải bố tôi đột nhiên giác ngộ rồi không?
Thế nhưng, vừa nhận được bánh kem, điện thoại lại rung lên, là tin nhắn của Thẩm Tinh Trạch.
“Nghĩ lại, bốn mươi tệ để đền đáp cho sự giúp đỡ của cậu thì có vẻ tôi quá rẻ mạt.”
“Thẻ bánh kem nạp nhiều tiền quá dùng không hết, tiện m/ua cho cậu một cái, không cần cảm ơn!”
Tôi mở hộp, là một chiếc bánh kem hình quả dâu tây, màu hồng nhạt, đầy vẻ nữ tính.
Cây nến mà nhân viên tặng kèm là số 17.
“Cảm ơn cậu, nhưng năm nay tôi tròn 18 rồi.”
Kể từ hôm nay, tôi đã trưởng thành.
Nhưng thì sao chứ?
Mọi thứ chẳng có gì thay đổi, tôi vẫn ở trong vũng bùn, chỉ có cố gắng kiễng chân lên, mới không bị chìm.
Thẩm Tinh Trạch trả lời rất nhanh: “Không ngờ cậu lại lớn hơn tôi.”
“Đúng vậy, cậu phải gọi tôi là chị.”
Tin nhắn đã soạn xong, tôi chợt nhận ra giọng điệu này quá thân mật, xóa đi rồi trả lời một chữ: “Ừm.”
“Chúc mừng sinh nhật, Tống Tiểu Trúc.”
“Cảm ơn.”
Cuối cùng cậu ấy cũng chịu viết đúng tên tôi.
Sáng sớm, trời nắng ráo, nhưng buổi chiều, khi tôi chuẩn bị đến trường thì trời lại đổ mưa.
Bố tôi vội vã chạy về, lấy chiếc ô duy nhất còn sót lại trong tủ giày.
"Đấy là ô của con."
"Nói bậy, chẳng phải đều là tiền của tao m/ua à."
May mắn là mưa không lớn, tôi chạy nhanh đến trạm xe, cũng không bị ướt nhiều.
Thế nhưng, càng đến thành phố, mưa lại càng lớn.
Đến trạm xe, mưa như trút nước, xối xả rơi xuống đất.
Tôi đứng đợi ở sân ga nửa tiếng, mưa không ngớt mà ống quần thì đã ướt sũng.
Từ đây đến trường, đi taxi mất 12 tệ, bằng tiền ăn một ngày của tôi.
Đường quá ngắn, trời mưa tài xế lại không thích nhận cuốc.
M/ua một cái ô thì mất 25 tệ.
Tôi cắn răng, giơ chiếc túi nhựa lên đầu, cắm đầu chạy vào trong mưa.
Cơn mưa thu buốt giá lạnh thấu xươ/ng.
Tôi vừa chạy được vài bước, bỗng một bàn tay ôm lấy vai tôi, một chiếc ô đen khổng lồ che trên đầu.
Chương 23
Chương 18
Chương 16
Chương 22
Chương 15
6
Chương 27
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook