Sương m/ù cứ bay ra rồi lại tan đi.
“Thưa thầy, tôi xin giao con trai tôi cho thầy. Thầy phải trị khỏi bệ/nh th/ần ki/nh của nó giúp tôi nhé.” Người phụ nữ kéo lấy tay tôi và xông tới nói với người đàn ông nọ.
Người đàn ông cười rồi đáp: “Đây là chuyên môn của chúng tôi. Xin bà cứ yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ chữa khỏi bệ/nh cho cậu nhà.”
Tôi bị bệ/nh sao?
Tôi bị bệ/nh chỗ nào chứ?
Tôi bị bệ/nh lúc nào cơ?
187 ngày tiếp theo đối với tôi mà nói chính là á/c mộng.
Những con m/a q/uỷ đó kh/ống ch/ế nhất cử nhất động của tôi, chỉ cần tôi có chút nào không làm theo ý của bọn chúng thì bọn chúng sẽ trừng ph/ạt tôi ngay, nhẹ thì trừng ph/ạt về thể x/á/c (ví dụ như ph/ạt đứng, quỳ, tét tay…), nặng thì đ/á/nh đ/ập.
Bọn họ thậm chí còn chữa bệ/nh cho tôi bằng điện.
Bọn họ nói rằng vốn dĩ tôi có nhận thức lệch lạc về sự khác biệt giới tính, rõ ràng là con trai nhưng lại thích mặc váy, đó là bởi vì việc truyền tín hiệu sóng điện n/ão xảy ra sai sót.
Mà dùng điện để trị liệu vừa hay có thể cải thiện được tình trạng này.
Bọn họ trói tôi vào một chiếc giường sắt lạnh lẽo, kh/ống ch/ế điện tâm đồ của tôi, sau đó bày ra một chiếc váy rất đẹp trước mặt tôi.
*điện tâm đồ: đồ thị ghi những thay đổi của dòng điện trong tim
Chỉ cần tôi kích động lên thì điện tâm đồ sẽ xuất hiện sóng lớn, và bọn họ khi đó sẽ dùng điện cao áp để sốc tôi.
Cứ lặp lại như thế nhiều lần, không có hồi kết, lần nào cũng khiến tôi sống không bằng ch*t.
Bọn họ nói với tôi, cách trị liệu này có căn cứ khoa học, cho con chó một cục xươ/ng, chỉ cần nó chảy nước miếng mà con người đ/á/nh nó, thực hiện trong thời gian dài thì cục xươ/ng và nỗi đ/au đớn sẽ biến thành trí nhớ dài hạn, con chó sẽ không chảy nước miếng nữa.
Sau đó, tôi đã khỏi bệ/nh chưa?
Có thể.
Vào ngày thứ 188, tôi bước ra khỏi nơi đó.
Tiếp đó, vào 22:17 tối ngày 189, tôi nhảy xuống từ tầng thượng của một khách sạn.
Tôi ch*t vào 16:16 ngày 6 tháng 6 năm 2006.
Bình luận
Bình luận Facebook