“Bà nội ơi, hu hu hu, bà nội!”

Dưới đất chỉ còn một đám tro đen, Hàn Thiệu quỳ sụp bên cạnh, khóc lóc cực kỳ thảm thiết.

Tôi chạy ra ngoài tìm Kiều Mặc Vũ, rồi nhận ra về cơ bản là đám x/á/c sống ngoài cửa đã bị cô xử lý xong xuôi cả rồi.

Chỉ còn lại một nữ th* th/ể, xem chừng là ch*t đuối, cả người cô ta bị ngâm nước đến mức trắng bệch.

Trong bụng có lẽ chứa kha khá nước, trương phồng lên như đang mang th/ai.

Kiều Mặc Vũ chớp mắt với tôi.

“Đi nào, đi gạt Lâm Chính Minh thôi!”

Lâm Chính Minh có gò má cao, hai bên g/ầy hóp không có thịt.

Những người như vậy thường cực kỳ khắc vợ, vả lại tính tình cũng rất ích kỷ.

Đồng thời, hai mắt anh ta cách xa nhau, ham muốn cuồ/ng nhiệt, rất dễ đi khắp nơi thả thính, đào hoa cả đời.

Nhìn tướng mặt anh ta, người vợ trước có lẽ hơn anh ta rất nhiều tuổi.

Hơn nữa còn là ch*t trẻ, ch*t trong nước.

Tên x/á/c sống này của Kiều Mặc Vũ, ra là cũng được chọn lọc tốt phết.

Chúng tôi nhìn nhau, sau đó đồng thanh hét toáng lên, nhếch nhác chạy về phía trước.

Kiều Mặc Vũ ôm lấy lồng ng/ực, cô lảo đảo chạy vào cổng, sau đó hai chân cô mềm nhũn nằm sõng soài xuống đất, bất tỉnh nhân sự.

Tôi thì đi khập khiễng, vừa chạy vừa hốt hoảng trợn mắt nhìn phía sau.

Cô gái x/á/c sống từ từ đưa tay ra, rồi chậm rãi đuổi theo đằng sau tôi.

“C/ứu với! C/ứu tôi với!”

Nghe thấy tôi kêu c/ứu, tất thảy mọi người suýt nữa đã sợ phát đi/ên.

Dù sao thì với bọn họ, tôi cũng vừa đ/á/nh ch*t tên Âm Thi đáng gờm như vậy.

Tống Phi Phi giương thanh ki/ếm gỗ đào lên, cô lao đến định ch/ém cô gái x/á/c sống.

“Phi Phi, c/ứu mình với!”

Tôi nhảy bật lên, rồi đ/è lên ng/ười cô ấy, sau đó ra sức ra hiệu bằng mắt với cô.

Cô gái x/á/c sống không để ý đến chúng tôi, mà cô lại bị hơi người thu hút, cô lảo đảo đi về phía lối lên cầu thang.

Trên tầng phát ra những tiếng gào thét kinh thiên động địa.

“Dương Thanh, Lâm Chính Minh!”

“Nữ th* th/ể ấy đến tìm các anh đó, đừng trốn nữa, cô ấy là oan h/ồn mà các anh đã hại ch*t! Chứ không phải là người của thôn này đâu!”

Dương Thanh và Lâm Chính Minh đang trốn sau lưng một đám con gái.

Nghe thấy tôi gọi, Dương Thanh can đảm thò đầu ra, giọng nói vẫn lẫn tiếng khóc nấc.

“Tôi chưa từng hại cô gái nào đâu!”

“Tôi đến tổ chương trình, cũng chỉ là để tìm một cô gái giàu có trả n/ợ giúp tôi, chắc chắn nhỏ nữ q/uỷ này không phải đến tìm tôi đâu!”

Vừa dứt lời, những cô gái khác đều gi/ận dữ trừng mắt nhìn anh ta.

Cao Văn Huyên có phần ngơ ngác.

“Anh, anh là con n/ợ à?”

“Rốt cuộc anh đã n/ợ bao nhiêu tiền hả?”

Nữ th* th/ể lại gần từng bước, gương mặt đ/áng s/ợ, mặt mũi dữ tợn.

Vì quá sợ hãi, Dương Thanh chẳng còn quan tâm hình tượng hay không hình tượng gì nữa.

Anh ta hất thật mạnh Lâm Chính Minh ra, rồi gào đến mức cổ nổi đầy gân xanh.

“Mặc dù ông đây n/ợ mấy triệu tệ, nhưng chưa từng hại bất kỳ ai!”

“Cùng lắm, cùng lắm là làm bố tức đến ch*t.”

“Ch*t ti/ệt, là mày đúng không hả!”

“Tao nhận ra mày đấy, công ty thương mại nhà anh là của người vợ trước phải không, cô vợ ấy của anh lớn hơn anh những mười mấy tuổi.”

Lâm Chính Minh trợn trừng mắt.

Anh ta ra sức kéo tay Dương Thanh ra, ánh mắt đầy vẻ né tránh, trên gương mặt ngập tràn sự lo sợ.

Những người khác thấy vậy, làm gì có ai là không hiểu gì.

Phùng Nam Nam hét toáng lên, rồi lao đến đ/á/nh túi bụi vào Lâm Chính Minh.

“Anh từng kết hôn ư?”

“Tên l/ừa đ/ảo này, anh kết hôn rồi mà còn đến chương trình hẹn hò, rồi còn nói vẫn luôn đ/ộc thân!”

Sự sợ hãi cực độ khiến Lâm Chính Minh không còn duy trì hình tượng của mình được nữa.

Anh ta hất thật mạnh Phùng Nam Nam ra, còn mình thì ngồi bệt xuống đất.

“Đừng tìm tôi, đừng tìm tôi mà!”

“Rõ ràng là cô t/ự s*t, có liên quan gì đến tôi chứ!”

Lâm Chính Minh khua chân múa tay, anh ta vừa lùi về phía sau, vừa lớn giọng hô hào.

Những người khác cũng đồng loạt tránh đường, thờ ơ nhìn nữ th* th/ể từng bước áp sát lại gần anh ta.

Quả nhiên lừa ra được mấy thứ.

Tôi đ/ập hai hạt gạo nếp vào lưng nữ th* th/ể, cô ta đ/au đớn ngửa mặt lên trời rít lên, âm thanh cực kỳ chói tai.

Lâm Chính Minh sợ hãi suýt thì bĩnh ra quần, nước mắt nước mũi anh ta giàn giụa khắp nơi.

“Đúng thế, bố mẹ tôi đối xử với cô không tốt, tôi cũng đi tìm người phụ nữ khác ở ngoài.”

“Nhưng làm gì có thằng đàn ông nào không đi tìm người phụ nữ khác chứ, cô nhìn cô xem, cô già hơn tôi mười tuổi, hoa tàn ít bướm!”

“Nếu tôi không tham tiền của cô, thì tôi còn tham gì của cô nữa chứ!”

“Sau khi tôi tiếp nhận công ty của cô, việc kinh doanh bắt đầu có khởi sắc, vậy cũng coi như là tốt với cô lắm rồi!”

Ch*t ti/ệt, tên đểu cáng này!

Tôi gằn cổ họng, đứng nấp phía sau nữ th* th/ể giả vờ nói chuyện.

“Lâm Chính Minh!”

“Em ch*t thảm quá, một x/á/c hai mạng, tội nghiệp đứa con chưa ra đời của em….”

Lâm Chính Minh mặc kệ ánh mắt ruồng rẫy của những người khác, anh ta chỉ muốn bò dậy bỏ chạy.

Nhưng anh ta lại quá sợ hãi, hai chân mềm nhũn không có chút sức lực, chật vật một hồi vẫn chẳng chạy được mấy bước.

Thấy không chạy thoát khỏi nữ th* th/ể, Lâm Chính Minh đảo mắt một lượt, rồi quỳ sạp xuống đất “Bịch”, sau đó bắt đầu tự t/át chính mình.

“Vợ ơi, do anh có lỗi với em!”

“Nhưng đứa con là do mẹ anh ép em sinh ra mà, em không thể trách anh được!”

“Anh biết vì sinh đứa bé mà em đã phải chịu rất nhiều cực khổ, nhưng ai bảo em nhiều tuổi rồi chứ!”

“Tất cả đều tại mẹ anh, là bà ấy nói em thích ăn cay, nên chắc chắn đứa bé trong bụng là con gái!”

“Bà ấy sợ nhà họ Lâm bọn anh sẽ tuyệt hậu, nên ép anh ra ngoài tìm người phụ nữ khác!”

“Em đừng tìm anh, em đi mà tìm mẹ anh ấy!”

Đúng là đứa con hiếu thảo mà….

Danh sách chương

4 chương
30/10/2024 11:08
0
30/10/2024 12:16
0
29/10/2024 20:17
0
29/10/2024 20:17
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận