Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Việc quan trọng nhất vẫn là xử lý chuyện của Vương Bồi Viễn.
Tôi lại đi quanh biệt thự thêm mấy vòng.
Bụng Vương Bồi Viễn đột nhiên phát ra tiếng réo vang dội.
Anh ta ôm ch/ặt dạ dày, sắc mặt ngày càng khó coi.
"Đại sư Tống..."
"Còn bao lâu nữa?"
"Tôi đã năm ngày không ăn gì rồi. Nếu còn không giải quyết được, chắc tôi phải vào b/ệnh viện truyền dịch mất."
"Ráng chịu chút đi."
"Sắp tìm thấy rồi."
Cuối cùng, khi đi đến một căn phòng khác, Cổ Nguyệt khẽ cào móng vuốt vào người tôi.
Tôi lập tức dừng bước.
Đẩy cửa bước vào.
Vương Bồi Viễn định ngăn tôi nhưng không kịp.
Tôi nhìn lên bức tường.
Ở đó treo một tấm ảnh cưới khổng lồ, gần như chiếm hết nửa bức tường.
Đây cũng là lần đầu tiên tôi nhìn thấy người vợ mà Vương Bồi Viễn vẫn luôn nhắc đến.
Cô ấy có khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt to, mái bằng, mỗi khi cười lại để lộ hai chiếc răng khểnh nhỏ.
Trông vô cùng h/ồn nhiên, đáng yêu.
Giọng Vương Bồi Viễn cũng trở nên xúc động.
"Hồi đó gần như mọi thứ trong nhà đều bị ch/áy sạch."
"Chỉ có bức ảnh cưới này là chẳng hề hấn gì."
"Nếu hôm đó tôi biết xảy ra chuyện..."
"Tôi nhất định sẽ kiên nhẫn nghe hết cuộc điện thoại."
Anh ta nghẹn ngào.
Có vẻ không phải đang giả vờ.
Tôi cũng đồng ý với anh ta.
Ai mà biết chỉ vì một cuộc điện thoại lại khiến mình năm ngày không ăn nổi một hạt cơm, chắc chắn cũng sẽ kiên nhẫn nghe cho xong.
Tôi bước đến gần.
Đúng lúc ấy...
Tôi bỗng phát hiện người phụ nữ trong bức ảnh cưới chớp mắt.
Khi nhìn về phía Vương Bồi Viễn, khóe môi cô ấy từ từ cong lên.
Lộ ra một nụ cười đầy mỉa mai.
Tôi hỏi:
"Ông có muốn gặp vợ mình không?"
Anh ta nhìn tôi đầy ngơ ngác.
"Cô biết cô ấy ở đâu?"
Cổ Nguyệt ghé sát tai tôi thì thầm vài câu.
Tôi chỉ vào bức ảnh cưới.
"Quỳ xuống."
"Dập đầu chín mươi chín cái."
"Vợ ông sẽ xuất hiện."
Anh ta còn chần chừ, sĩ diện không chịu quỳ.
Tôi đ/á mạnh vào khoeo chân anh ta.
"Còn lề mề cái gì?"
"Muốn ch*t thật à?"
"Ông tưởng tôi thích quản chuyện của ông chắc?"
Thật không hiểu con hồ ly Cổ Nguyệt nổi cơn gì.
Nhất quyết bắt tôi c/ứu cái tên tra nam này.
Mặt Vương Bồi Viễn lúc đỏ lúc trắng.
Biết mình đã hết đường lui, anh ta đành ngoan ngoãn quỳ xuống dập đầu.
Đến cái thứ chín mươi chín, anh ta gần như chỉ còn thở ra mà không còn hít vào nổi, mềm nhũn ngã xuống đất.
Ngay lúc đó...
Một tràng cười bỗng vang lên ngay bên tai chúng tôi.
"He he..."
"Ha... ha ha ha..."
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 20
Chương 16
Chương 10
Chương 7
Chương 17
Bình luận
Bình luận Facebook