Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Hôm sau, bác quản gia dẫn tôi đến gặp gia đình họ Viên.
Tôi nấp sau lưng bác, tay nắm ch/ặt ống quần bác.
Dò xét từng chút một bằng ánh mắt lấm lét.
Thực ra tôi đã từng có rất nhiều bố mẹ rồi.
Người bố đầu tiên mỗi khi s/ay rư/ợu đều mặt đỏ bừng, luôn đ/ập phá đồ đạc, lúc ấy người mẹ hiền dịu sẽ giơ những chiếc móng tay sắc nhọn lên, làn da dưới lớp áo mỏng chi chít vết bầm tím.
Vì khóc quá to, tôi bị trả về trại trẻ mồ côi.
Những người bố mẹ sau này không đ/ập phá hay nhéo da thịt tôi nữa, nhưng ngày nào cũng bắt tôi học đủ thứ, học không xong thì nhịn đói.
Tôi đần độn lắm, bụng lúc nào cũng đói lép kẹp.
Họ gặp được đứa trẻ thông minh hơn, thế là tôi lại trở về trại trẻ mồ côi.
Cho nên, bố mẹ quả thực là thứ đ/áng s/ợ nhất.
Giờ đây không chỉ có bố mẹ, còn có thêm một người anh trai mặt mày trông rất hung dữ.
Bôn Bôn khổ sở quá.
Chủ nhà họ Viên tỏa ra khí chất áp đảo khiến người ta kh/iếp s/ợ.
Còn đ/áng s/ợ hơn cả trại trẻ mồ côi giữa đêm gió rít.
Thân hình bé nhỏ r/un r/ẩy.
Tôi sợ hãi rụt đầu lại.
Trong lòng thầm gào khóc gọi hệ thống.
Chương 10
Chương 13
Chương 9
Chương 9
Chương 15
Chương 12
7
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook