Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hoàng Yến Lê
- TẬN THẾ NHIỆT ĐỘ CAO
- Chap 9 - Hết
Kiếp trước chúng tôi chật vật vượt qua ngày cuối cùng, nhưng ngay khi thoát khỏi trò chơi thì vì vết thương quá nặng mà c.h.ế.t đi.
Có lẽ là do hệ thống bị lỗi, ký ức của chúng tôi đã được giữ lại.
Trò chơi thứ hai bắt đầu lại, tôi và Quý Nhiễm Nhiễm cùng lúc bước vào nhóm chat này, hẹn nhau phải trả th/ù tất cả mọi người trong lớp.
Tôi đổi tên nhóm, cô ấy che chắn.
Mỗi khi có người nghi ngờ lựa chọn của tôi, cô ấy lại nhảy ra thêm dầu vào lửa, làm sâu sắc thêm ấn tượng về tận thế nắng nóng, khi chọn dị năng cũng cố tình đối lập tôi với những người khác, để dập tắt sự nghi ngờ của họ.
Ai có thể ngờ, cô Hoa khôi trông có vẻ yếu đuối lại c/ăm gh/ét tất cả những người con trai trong lớp đến vậy.
Vì kiếp trước tất cả đều coi cô là họa thủy, vậy thì kiếp này cô sẽ làm một họa thủy đích thực.
Để c/ắt đ/ứt "cánh" của Chu Dật Hiên, cô ấy chia rẽ nhóm anh em trong lớp, còn tôi x/é toạc mặt nạ giả dối của Chu Dật Hiên.
Chúng tôi đã khổ sở dẫn dụ Chu Dật Hiên đến đây, không có bất kỳ đồng đội nào, không có Dị năng mạnh mẽ, chính là để chờ khoảnh khắc này.
【Ting!】
【Chúc mừng KÝ chủ "Lâm Phỉ", "Quý Nhiễm Nhiễm" đã vượt qua thành công giai đoạn "Sống sót trên con thuyền đ/ộc mộc"!】
【Trò chơi tận thế "Tận thế mưa lớn" chính thức thông quan!】
【Phần thưởng cuối cùng: 100 triệu tiền mặt đã được phân bổ vào tài khoản chỉ định của hai Ký chủ.】
【Những Ký chủ không thông quan sẽ bị xóa sổ trong thực tế.】
【Trò chơi sẽ đóng sau 10 giây... 10... 9...】
"... Sắp phải đi rồi!" Quý Nhiễm Nhiễm khẽ nói.
"Ừm."
Đếm ngược trở về Thời không ban đầu.
Khi mở mắt ra lần nữa, là trần nhà quen thuộc. Điện thoại nhận được một thông báo chuyển khoản.
Nhận 50 triệu.
Mưa ngoài cửa sổ đã tạnh.
(Hết truyện)
Én giới thiệu 1 bộ tận thế khác do Én đã đăng lên MonkeyD nè, các bạn tìm theo tên hoạc cop link bên dưới nha:
Tên truyện:
Phản Diện Mạnh Nhất Thời Mạt Thế
Tác giả: Tử La Lan
Nữ chính trong truyện mạt thế phát tác bệ/nh Thánh mẫu, tr/ộm mất lọ th/uốc mà tôi liều mạng mới đổi được để c/ứu một người qua đường. Mất đi th/uốc giải, em gái tôi đ/au khổ đến ch*t, cuối cùng biến thành x/á/c sống rồi bị b.ắ.n nát.
Còn đóa Bạch liên mềm mại kia thì vì hành động c/ứu người mà danh lợi song thu, từ đó trở thành bảo bối được cả đoàn sủng ái.
Khi bị chất vấn, Lâm Tuyết không phục, vùi mặt vào lòng nam chính khóc đỏ bừng cả khuôn mặt nhỏ nhắn: “Em chỉ muốn c/ứu người thôi, lẽ nào làm người tốt cũng là sai sao? Chỉ là một lọ th/uốc giải, cùng lắm em đền cho chị một lọ khác chẳng phải được rồi à?”
Cô ta vừa tỏ ra ủy khuất đáng thương, vừa nhân lúc tôi không để ý hung hăng đẩy tôi vào bầy x/á/c sống. Một lần mở mắt, tôi quay về khoảnh khắc trước khi nữ chính đ/á/nh cắp th/uốc.
Kiếp này tôi dựa vào dị năng phế vật mà nghịch tập, từng bước giẫm nát hào quang nữ chính, từng bước xoay chuyển cục diện mạt thế.
“Chỉ là một mạng thôi mà. Không sao, kiếp sau tôi đền cho cô một cái là được chứ gì.”
1.
Trên mảnh đất hoang tối tăm nồng nặc mùi m/áu, x/á/c sống đang nhai ngấu nghiến thịt tươi của con người.
Ngày tôi ch*t, với thế giới này mà nói, đó là ngày đáng để ăn mừng.
Tôi tốn đủ mọi cách mới điều tra ra kẻ năm đó tr/ộm th/uốc chính là Lâm Tuyết, ôm quyết tâm liều c.h.ế.t mà tìm đến cô ta đòi lại công bằng. Nhưng giờ phút này, nhờ “anh dũng c/ứu người” năm xưa, cô ta đã trở thành Nghiên c/ứu viên đặc cấp của căn cứ.
Mọi người biết rõ sự thật vẫn liều mạng bảo vệ cô ta, phẫn nộ lên án tôi: “Lâm Tuyết tiểu thư là Nghiên c/ứu viên của căn cứ, đã cống hiến lớn lao cho toàn nhân loại, dựa vào cái gì mà phải xin lỗi cô?”
“Một lọ th/uốc mà làm ầm ĩ thế này còn muốn trả th/ù, có đáng không? Không thể rộng lượng như Tiểu Tuyết sao!”
“Cô muốn lấy lợi ích gì từ cô ấy? Loại người lợi dụng cả người thân như cô, tôi gặp nhiều rồi!”
Còn kẻ tội đồ thật sự thì lại được người khác che chở nghiêm ngặt phía sau.
Đối diện cáo buộc, Lâm Tuyết sắc mặt trắng bệch, tỏ vẻ vô cùng vô tội, đôi mắt hạnh tròn trịa đẫm lệ: “Thẩm Du, bất kể chị tin hay không, em thật sự không cố ý. Em chỉ muốn c/ứu người, chẳng lẽ làm người tốt là sai sao? Nếu quay lại năm đó, em vẫn sẽ c/ứu đứa bé ấy. Em không thể trơ mắt nhìn nó ch*t, em không có lựa chọn nào khác. Th/uốc thì em có thể đền cho chị, chị muốn gì cũng được, chỉ cần chị chịu tha thứ cho em.” Càng nói cô ta càng ủy khuất, sống mũi đỏ hồng, khóe mắt long lanh, nước mắt từng giọt từng giọt như chuỗi ngọc đ/ứt rơi trên khuôn mặt trắng mềm.
Nữ chính trong truyện mạt thế, lúc nào cũng chính nghĩa, cao quý, quang minh chính đại, tự cho mình không hổ thẹn với lòng. Tôi nhếch môi châm chọc, trong mắt tràn đầy oán h/ận, nghiến răng chất vấn: “Đền th/uốc cho tôi? Cô đền th/uốc thì em gái tôi sống lại được sao? Mạng đứa bé kia là mạng, còn mạng em gái tôi thì không phải mạng chắc? Cô rõ ràng dựa vào việc cư/ớp th/uốc c/ứu mạng em tôi mới leo lên được vị trí hôm nay, còn giả vờ vô tội làm người tốt gì nữa?”
Nghĩ đến vũng m.á.u đen đặc dưới tầng hầm năm đó, h/ận ý trong lòng tôi dâng trào, khiến cả người r/un r/ẩy.
Dưới hàng loạt lời chỉ trích của tôi, Lâm Tuyết cắn môi mềm, gượng nặn ra một nụ cười cực kỳ khó coi. Trước mặt bao người, cô ta đột nhiên khụy gối muốn quỳ xuống trước tôi: “Đúng, tất cả đều là lỗi của em, đều tại em quá muốn c/ứu người, là em không đủ m.á.u lạnh, không đủ sắt đ/á, thế được chưa? Chị mà chưa hả gi/ận, vậy em quỳ xuống dập đầu cho chị có được không!”
Chỉ là cô ta còn chưa kịp quỳ, đã bị người đàn ông bên cạnh ngang ngược ngăn lại.
Người đó chính là thủ lĩnh căn cứ, cũng là dị năng giả mạnh nhất loài người sau mười năm mạt thế - Kỳ Lẫm.
Hai người họ sớm đã tình ý dạt dào, viên mãn bên nhau.
Kỳ Lẫm cả người tỏa ra hàn khí, đ/au lòng ôm ch/ặt cô gái đang khóc đến thở không ra hơi vào lòng: “Ngốc à, bị người ta b/ắt n/ạt mà cũng không biết tìm anh, sao cái miệng lại cứng đầu thế?”
Anh ta vừa cười vừa vỗ lưng an ủi, cúi đầu dịu dàng hôn đi nước mắt trên má Lâm Tuyết. Nhưng khi ánh mắt rơi lên người tôi, lại giống như đang nhìn một x/á/c ch*t.
Lãnh đạm cao ngạo, anh ta dễ dàng ngưng tụ một đạo lôi hỏa trong lòng bàn tay: “Làm lo/ạn đủ chưa? Dừng lại đi. Người của tôi, không ai có tư cách bắt cô ấy quỳ.”
Tia sét tím ập thẳng vào cơ thể tôi, mùi thịt ch/áy khét lẹt từ da thịt bốc lên. Tứ chi tê liệt, cơn đ/au x/é nát lý trí. Tôi không thể phản kháng, bởi dị năng của tôi yếu ớt vô cùng.
Đúng lúc anh ta còn định tiếp tục ra tay, thì Lâm Tuyết đang khóc nức nở trong lòng anh lại ngăn cản. Đầu ngón tay trắng mịn của cô ta níu ch/ặt vạt áo anh ta, đôi mắt long lanh ngoan ngoãn ngước nhìn, giọng mềm mại: “A Lẫm, em không muốn vì em mà tay anh nhuốm m/áu. Em không thể mãi sống dưới sự bảo hộ của anh, em cũng phải học cách trưởng thành… Anh nói đúng, em không thể yếu đuối nữa rồi.”
Nói xong, cô ta hít sâu một hơi, như lấy hết dũng khí, r/un r/ẩy nhắm mắt lại, mạnh mẽ đẩy tôi từ trên tường thành xuống.
Trong nháy mắt, tôi bị bầy x/á/c sống gào thét vây quanh, từng mảnh m.á.u thịt bị x/é rá/ch, bị gặm nhấm. Mơ hồ, tôi dường như nhìn thấy bóng dáng em gái mình.
Ngay khi cái c.h.ế.t ập tới, trên tường thành vang lên tiếng hò reo náo nhiệt.
Cũng lúc ấy, tôi mới hiểu ra: Thế giới này vốn dĩ chỉ là một quyển tiểu thuyết ngôn tình mạt thế, Kỳ Lẫm và Lâm Tuyết chính là nam nữ chính trong sách.
Còn tôi, kẻ tối tăm và đi/ên lo/ạn kia, trong câu chuyện huy hoàng của họ chẳng qua chỉ là một vai phản diện nhỏ bé tự tìm đường c.h.ế.t mà thôi.
Giờ phút này, phản diện c.h.ế.t dưới tay nam nữ chính, dĩ nhiên thiên hạ đồng loạt ăn mừng.
2.
“Hiện tại là ngày 21 tháng 3, năm đầu tiên của Tân Kỷ Nguyên, sáu giờ sáng.”
Trong căn hầm tối tăm tràn ngập mùi bụi mốc, giọng phát thanh thời gian của căn cứ kéo tôi ra khỏi cơn hôn mê. Tôi xoa thái dương đang đ/au nhức, gi/ật mình bật dậy khỏi mặt đất lạnh lẽo.
Trên chiếc giường gỗ chật hẹp bên cạnh, một thân hình g/ầy yếu đang thở dốc yếu ớt: “Chị… em đ/au quá…”
Cô bé chỉ mới năm tuổi, gương mặt tái xám, ửng lên sắc xanh mờ, hai má hõm sâu, ánh mắt dần trở nên mơ hồ. Tôi ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mặt, cảm giác như không thật.
Em gái tôi? Nhưng chẳng phải em ấy đã c.h.ế.t từ mười năm trước rồi sao?
“Ù ù ù!” Tiếng rung của bộ đàm kéo mạnh suy nghĩ tôi về thực tại. Cúi đầu nhìn xuống, trên màn hình chỉ vỏn vẹn một dòng tin ngắn:【Sảnh Nhiệm Vụ: lãnh th/uốc giải đ/ộc.】
Th/uốc giải…
Cơn đ/au bị x/á/c sống x/é nát trong ký ức chưa kịp phai, sự lạnh lẽo dâng lên cuồn cuộn. Tôi lập tức nhận ra, mình đã trùng sinh trở lại mười năm trước. Trở lại đúng cái thời khắc á/c mộng.
Ngày hôm nay. Nữ chính Lâm Tuyết sẽ vì c/ứu một người xa lạ mà tự ý lạm quyền, tr/ộm đi th/uốc giải của tôi.
Ngày hôm nay. Em gái tôi vì mất đi th/uốc giải mà biến thành x/á/c sống, bị tà/n nh/ẫn g.i.ế.c ch*t.
“Tiểu Linh ngoan, cố gắng thêm chút nữa, chờ chị về!” Tôi ôm ch/ặt lấy thân thể nóng rực của em, khẽ hôn lên vầng trán đẫm mồ hôi.
Ngay sau đó, không kịp chỉnh lại quần áo, tôi lao ra khỏi căn hầm với tốc độ nhanh nhất.
Bây giờ mới chỉ là sáu giờ sáng. Mọi chuyện vẫn còn kịp.
Lần này, tôi nhất định sẽ lấy được th/uốc giải.
*LINK: https://monkeyd.net.vn/phan-dien-manh-nhat-thoi-mat-the.html
Chương 11
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chapter 6
Chapter 7
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook