Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi luôn xem Thẩm Diệu như đối thủ cạnh tranh của mình, cho nên lần nào đối mặt với hắn cũng chẳng bao giờ cho hắn một nét mặt tử tế. Dù sao thì tôi cũng đang đi cư/ớp mẹ của hắn cơ mà, nhân từ với hắn chính là tà/n nh/ẫn với chính bản thân mình.
Mãi cho đến khi người bảo mẫu của tôi nói một câu làm tôi thức tỉnh, bà bảo rằng chỉ khi tôi chơi ngoan với Thẩm Diệu thì Thẩm phu nhân mới hoan nghênh tôi đến nhà chơi tiếp.
Vì vậy, trong lần tiếp theo đến nhà họ Thẩm, sau khi lễ phép chào hỏi Thẩm phu nhân xong, lần đầu tiên tôi chủ động nở một nụ cười với Thẩm Diệu đang trốn ở phía sau lưng bà.
Giây phút ấy, sâu trong ánh mắt Thẩm Diệu như có một luồng sáng vụt sáng rực lên. Tôi của năm bảy tuổi khi đó chỉ biết cảm thán trong lòng: Đúng là trẻ con, dễ dụ thật đấy.
Chỉ tiếc là chưa đầy hai năm sau, cả gia đình họ Thẩm đã làm thủ tục di dân ra nước ngoài.
Khoảnh khắc tôi gặp lại Thẩm Diệu đã là chuyện của mười năm sau. Thẩm Diệu đột ngột nhảy việc về công ty chúng tôi, trở thành cấp trên trực tiếp của tôi. Trong một lần tụ tập của công ty, tôi đã uống quá nhiều rư/ợu, hắn là người đã đưa tôi về căn phòng trọ thuê của mình.
Khi đến dưới lầu nhà tôi, hắn nhìn quanh một lượt rồi hỏi: "Em sống ở cái nơi thế này sao?"
Chất cồn khiến cho các giác quan của tôi trở nên nh.ạy cả.m quá mức. Tôi nhìn bộ vest cao cấp được may đo vừa vặn trên người Thẩm Diệu, lại nhìn lại chiếc quần jean bạc màu cùng chiếc áo sơ mi giá vài chục tệ của chính mình.
Sự tự ti trỗi dậy sau mười năm xa cách khiến tôi không thể che giấu được nữa, tôi liền nổi trận lôi đình với hắn.
Lúc tôi hậm hực đ/ập cửa xuống xe thì lại đụng trúng tên công tử nhà giàu đang mặt dày bám đuôi theo đuổi tôi.
Gã đàn ông đó là kẻ tôi quen biết khi đi hát dạo ở quán bar, là một thiếu gia nhà có xưởng sản xuất nhỏ.
Chẳng biết gã nghe được lời bông đùa từ đâu mà lại tưởng là thật, hôm đó gã uống say khướt rồi lao đến dưới lầu nhà tôi, ôm theo một vali đầy tiền, chỉ thẳng mặt tôi bảo từ nay về sau hãy đi theo gã.
Tôi lúc ấy đang sẵn cơn gi/ận, liền vác luôn cái vali tiền đ/ập thẳng vào mặt gã, vừa đ/ập vừa ch/ửi bới: "Cầm có bấy nhiêu tiền mà đã muốn m/ua đ/ứt ông đây rồi à?!"
Đến khi cơn say ập tới, tất cả những chuyện quá khứ bị kìm nén bấy lâu nay đồng loạt ùa về trong tâm trí.
Công ty của bố tôi phá sản, toàn bộ tài sản bị nhân tình của ông ta tẩu tán sạch sẽ, để lại cho tôi một đống n/ợ ngập đầu ngập cổ, còn bản thân ông ta thì lại chọn cách nhảy lầu t/ự t* để trốn tránh trách nhiệm.
Những người anh em chí cốt ngày xưa vừa thấy tôi liền tránh như tránh tà. Mà người bạn thanh mai trúc mã, đồng thời cũng là đối thủ một thời của tôi sau mười năm xa cách, lúc này lại đang ngồi trong chiếc xe Rolls-Royce ở cách đó không xa, bình thản chứng kiến bộ dạng bêu x/ấu, thảm hại này của tôi.
Uất ức, bất công, tự ti, tất cả các loại cảm xúc đan xen, hỗn lo/ạn vào nhau. Đến khi tôi hoàn toàn tỉnh táo lại thì bản thân đã phải vào đồn cảnh sát một chuyến rồi.
Chính Thẩm Diệu là người đã bảo lãnh, vớt tôi ra khỏi cái nơi đó. Trên xe, hắn bỗng nhiên lên tiếng: "Em cần bao nhiêu tiền? Tôi có thể đưa cho em, nhưng điều kiện là em phải chuyển đến sống chung với tôi."
Chuyện đó đã trôi qua quá lâu rồi, tôi đã không còn nhớ rõ lý do vì sao lúc ấy mình lại gật đầu đồng ý với hắn. Có lẽ là do tôi đã tùy tiện hét lên một con số trên trời, vậy mà Thẩm Diệu đến mắt cũng không thèm chớp lấy một cái đã lập tức đồng ý ngay.
Bây giờ nghĩ lại, Thẩm Diệu thực ra so với tên thiếu gia kia cũng chẳng có gì khác biệt cả.
6
Sau khi rời giường, tôi bắt đầu thu dọn hành lý của mình. Lúc dì Phương mang bữa sáng vào cho tôi, nhìn thấy hành lý ngổn ngang dưới đất, bà ngạc nhiên hỏi: "Cậu chủ chẳng phải nói tháng sau mới dọn đi sao? Sao hôm nay cậu đã thu dọn hành lý rồi?"
"Cái gì cơ?" Động tác trên tay tôi bỗng nhiên khựng lại.
"Thẩm tiên sinh không phải bảo cậu tháng sau mới dọn đi sao?" Dì Phương lặp lại.
Thẩm Diệu quả nhiên là sắp kết hôn rồi, ngay cả chuyện đuổi tôi đi như thế này cũng đã được hắn lên kế hoạch và sắp xếp từ trước. Toàn bộ sức lực trên cơ thể tôi dường như trong một khoảnh khắc đã bị rút cạn sạch sẽ.
Dì Phương vừa bước ra ngoài thì điện thoại của tôi cũng đổ chuông. Người gọi đến là Khương Hoài Cẩn.
"Hôm nay anh có rảnh không? Tôi dẫn anh đi m/ua sắm đồ đạc."
Đã nhận tiền của người ta thì phải giúp người ta làm việc. Tôi nhanh chóng thu lại tâm trạng rối bời của mình, vứt đống hành lý mới dọn dẹp được một nửa sang một bên rồi thay quần áo đi ra ngoài gặp Khương Hoài Cẩn.
Trong suốt quá trình m/ua sắm, cả người tôi cứ như kẻ mất h/ồn, tâm trí đặt ở tận đâu đâu. Cho đến khi Khương Hoài Cẩn ghé sát vào tai tôi, nửa đùa nửa thật nói một câu: "Hôm nay anh trốn việc hay là xin nghỉ thế? Nếu là trốn việc thì mau trốn ra sau lưng tôi nhanh lên, tôi vừa nhìn thấy ông chủ của anh đấy."
Tôi kinh hãi ngẩng đầu lên, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy người phụ nữ đang đi bên cạnh Thẩm Diệu, trái tim tôi bỗng thắt lại một cái đ/au đớn, tôi lập tức rụt người trốn ra sau lưng Khương Hoài Cẩn.
2
Chương 12
Chương 19
Chương 12
Chương 11
Chương 9
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook