Dưới Lớp Áo Chỉnh Tề

Dưới Lớp Áo Chỉnh Tề

1

22/02/2026 05:49

Tôi là thư ký của một đại ca hắc đạo.

Đại ca làm màu, tôi dọn hậu quả.

Đại ca ch/ém gi*t, tôi dọn hậu quả.

Ngay cả khi cháu trai của đại ca đi làm gay, cuối cùng cmn vẫn là tôi phải đứng ra dọn hậu quả.

Nhiều năm sau, đại ca ở tận nước ngoài gọi điện về hỏi thăm đứa cháu trai của hắn.

“Thằng bé lớn rồi chứ?”

Tôi cúi đầu suy nghĩ: “Khá lớn rồi.”

“Ăn uống vẫn tốt chứ?”

Tôi nắm lấy cái đầu đang cọ lo/ạn trong ng/ực mình, bật cười lạnh: “Tốt lắm.”

1

Nếu không phải nhà trường gọi điện đến, tôi gần như đã quên mất mình còn đang thay ông chủ Liêu Thanh Phong nuôi một đứa con trai.

Lời của giáo viên chủ nhiệm chẳng dễ nghe chút nào.

Nghe như thể Liêu Hàn Tinh đã phạm phải tội á/c tày trời.

Thực ra chỉ là yêu đương sớm mà thôi.

Có điều đối tượng lại không đúng lắm.

Là một nam sinh.

Tôi vừa nghe điện thoại, vừa lau vết m/áu trên tay.

“Liêu Hàn Tinh không thích hợp tiếp tục ở ký túc xá, đề nghị em ấy về nhà ở, cũng tiện cho anh làm công tác tư tưởng. Thích nam sinh, chẳng phải là bi/ến th/ái sao?”

Động tác của tôi khựng lại.

Không phản bác, chỉ ném chiếc khăn tay vào thùng rác, nói: “Tôi sẽ đến đón nó.”

Thế nên, tôi thật sự rất gh/ét trẻ con.

Đặc biệt là kiểu trẻ như Liêu Hàn Tinh: g/ầy yếu, nh.ạy cả.m, không thích sạch sẽ, khó dạy bảo, toàn thân đều là phiền toái.

Nuôi dưỡng Liêu Hàn Tinh đã bốn năm, tôi rất hiếm khi gặp mặt nó.

Đối với tôi, nó chỉ là một nhiệm vụ mà ông chủ giao phó.

Chỉ cần bỏ công sức, không cần lãng phí tình cảm.

Huống hồ, tôi vốn không thích đứa trẻ ấy.

Ngay từ cái nhìn đầu tiên đã không thích.

2

Lần đầu tiên tôi gặp Liêu Hàn Tinh là trong một con hẻm bẩn thỉu của khu ổ chuột.

Mới mười bốn tuổi, Liêu Hàn Tinh đã bị một đám thiếu niên nửa lớn nửa nhỏ vây quanh đ/á/nh đ/ập.

Thân thể g/ầy yếu co rút lại, từng đ/ốt xươ/ng sống nhô lên, gần như muốn xuyên thủng chiếc áo thun mỏng manh.

Vừa bẩn, vừa g/ầy, vừa yếu. Chính là dáng vẻ mà tôi gh/ét nhất.

Không có chút nào giống với người chú của nó, Liêu Thanh Phong.

Nếu không phải là cháu ruột của Liêu Thanh Phong, loại người này tôi thậm chí chẳng buồn liếc mắt một cái.

Tự mình đứng không nổi, thì đáng ch*t trong bùn nhơ thôi.

Tôi không phải c/ứu thế chủ, lòng trắc ẩn nghèo nàn đến đáng thương.

Tôi ngồi trong xe, nhìn Liêu Hàn Tinh bị đ/á/nh xong mới bước xuống.

Nguyên nhân chỉ có ba:

Thứ nhất, ra tay vội vàng sẽ làm bẩn quần áo tôi.

Thứ hai, đám kia không đ/á/nh ch*t được Liêu Hàn Tinh.

Thứ ba, tôi thật sự không muốn nuôi trẻ con, cần phải chuẩn bị tâm lý.

Trong tưởng tượng của tôi, khi tôi đứng trước thằng bé nhếch nhác kia và đưa ra lời đề nghị nhận nuôi, nó sẽ vui mừng khôn xiết, cảm kích mà đi theo tôi.

Tôi sẽ nuôi nó như nuôi một con chó, kéo lê đến năm mười tám tuổi, thuận lợi giao lại sản nghiệp trong nước của Liêu Thanh Phong cho nó, lấy tám mươi triệu tiền hậu thuẫn, rồi nghỉ hưu viên mãn.

Nhưng khi tôi đứng bên cạnh Liêu Hàn Tinh, cao cao tại thượng nói muốn nhận nuôi nó, thì nó chỉ kéo lê cái thân xươ/ng xẩu trên đất, khó khăn đứng dậy, nhét nắm tiền lẻ trong tay vào túi, rồi vịn tường chậm rãi bước đi về một hướng nào đó.

Không có vui mừng khôn xiết.

Không có cảm kích biết ơn.

Thậm chí chẳng thèm để ý đến tôi.

Càng đáng gh/ét hơn.

Từ khi tôi thành danh, đã rất lâu không có ai dám coi thường tôi như vậy.

Tôi chặn trước mặt Liêu Hàn Tinh, c/ắt đ/ứt động tác của nó, rất dễ dàng bắt lấy ánh mắt nó.

Mỉm cười hỏi: “Tôi nói muốn nhận nuôi cậu, cậu nghe thấy không?”

Ánh mắt Liêu Hàn Tinh lướt qua chiếc xe phía sau tôi, khóe môi nhếch lên, đầy châm chọc m/ắng: “Đồ ng/u.”

Đúng là thiếu dạy dỗ.

Tôi thở dài, ấn vai Liêu Hàn Tinh, gập gối thúc mạnh vào bụng nó.

Thằng bé đ/au đến r/un r/ẩy trên đầu gối tôi.

Nhưng rốt cuộc không kêu một tiếng.

Tôi không thích những kẻ quá giỏi chịu đựng.

Chó biết cắn thì sẽ không sủa.

Mà chó không sủa thường đều lạnh lùng bạc bẽo.

Tôi chẳng có chút thương hại nào, túm tóc Liêu Hàn Tinh kéo nó lên, dịu dàng nói:

“Nhóc con, tôi tính khí không tốt, nói chuyện với tôi phải lễ phép một chút.”

Liêu Hàn Tinh rất biết thời thế, ánh mắt đ/ộc địa, nhưng miệng lại mềm đi đôi chút.

“Tôi không muốn bị chú nhận nuôi.”

“Cậu nhầm rồi, cậu không có cái quyền ‘không muốn’. Tôi đang thông báo cho cậu, không phải bàn bạc.”

Liêu Hàn Tinh cau mày thật sâu, môi mấp máy.

Đại khái là đang ch/ửi tôi.

Dù sao cũng không nói ra miệng.

Được, khá dễ dạy.

Ít nhất biết nhớ đò/n.

Liêu Hàn Tinh toàn thân bẩn thỉu, còn dính cả vết m/áu.

Tôi chậm rãi mới cảm thấy khó chịu.

Đồ bẩn thỉu.

Tôi lấy khăn tay ra vừa lau tay, vừa hỏi: “Cậu tự đi theo tôi, hay để tôi trói cậu đi?”

Liêu Hàn Tinh chọn tự đi.

Môi trường xung quanh quá bẩn khiến tôi khó chịu, bước chân không khỏi nhanh hơn.

Chân Liêu Hàn Tinh chắc bị thương, cố gắng theo sau vài bước, không vững, va vào người tôi.

Tôi phản ứng như bị kí/ch th/ích, đẩy mạnh một cái, quát: “Đừng chạm vào tôi!”

Liêu Hàn Tinh bị tôi hất ngã xuống đất, kinh ngạc nhìn lại.

Lâu sau, nó mím môi, cúi đầu chống đất đứng lên, tóc che khuất mắt, giọng khàn khàn nói:

Danh sách chương

1 chương
1
22/02/2026 05:49
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu