Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Bên ngoài phòng bao rất ồn ào.
Thế nên tôi chỉ nghe được loáng thoáng mấy từ kiểu: "—mê mẩn—vợ tôi—căn hộ cao cấp—".
Lương Túc Đình đúng là thích khoe khoang thật.
Hóa ra trước mặt bạn bè anh ấy lại trẻ con như thế này.
Tôi trấn tĩnh lại rồi đẩy cửa bước vào. Lương Túc Đình quay phắt người lại, trong ánh mắt thoáng chút hoảng lo/ạn: "Linh Linh? Em vừa nghe thấy..."
Tôi biết anh sợ tôi nghe thấy lời trải lòng của mình sẽ thấy x/ấu hổ nên dứt khoát giả vờ như không nghe thấy gì mà hỏi lại: "Hả? Gì cơ?"
Anh im lặng hai giây: "Không có gì."
Ánh mắt người bạn nhìn qua nhìn lại giữa hai chúng tôi với vẻ mặt cực kỳ phức tạp, cuối cùng dừng lại ở Lương Túc Đình - người đang theo bản năng đứng bật dậy kéo ghế cho tôi, rồi lại rót cho tôi một tách trà nóng. Người bạn cười "hề hề" hai tiếng rồi tìm cớ: "Tự nhiên nhớ ra có việc, tôi đi trước đây."
Tôi hơi ngạc nhiên: "Chẳng phải bảo chiều nay cùng đi xem dự án mới sao?"
Cậu ta ôm lấy má: "Ăn nhiều đường quá, bị đ/au răng."
Lương Túc Đình nhìn theo bóng lưng bạn mình, nhíu mày hỏi: "Em hẹn cậu ta xem dự án gì?"
Tôi buột miệng đáp: "À, trước đây cậu ấy bảo muốn đầu tư vào một dự án của quỹ từ thiện bên em, đúng lúc lại thuộc danh nghĩa phòng thí nghiệm của em."
Anh ngạo mạn ngẩng cao đầu: "Cô Khương cũng có ngày phải đi tìm người đầu tư cơ đấy."
Tôi cười cười: "Đúng vậy, quỹ nghiên c/ứu của bọn em hiện đang thiếu hụt chút đỉnh."
Lương Túc Đình hừ một tiếng: "Em mà cũng có lúc hết tiền à."
Tôi mỉm cười không nói.
"Than nghèo kể khổ" trước mặt nhà đầu tư là thiên phú bẩm sinh của dân làm nghiên c/ứu khoa học mà.
Nhưng rõ ràng là anh đã hiểu lầm ý nghĩa nụ cười của tôi, cố làm ra vẻ lơ đễnh liếc nhìn tôi: "Em nịnh tôi vài câu đi, dự án cậu ta không đi xem kia, tôi có thể xem xét."
Tôi ấn anh ngồi xuống: "Không cần đâu."
Anh lập tức cuống lên hỏi dồn dập: "Tại sao lại không cho tôi đi? Dựa vào đâu mà cậu ta được đi còn tôi thì không!"
Tôi uống ngụm trà rồi nhàn nhã đáp: "Dự án đó không có nhiều triển vọng đâu, anh đừng ném tiền qua cửa sổ."
Anh ngẩn người ra, có lẽ là do không ngờ tới câu trả lời này: "Ừm."
Khóe miệng anh hơi nhếch lên, quay đầu đi chỗ khác vẻ hơi ngại ngùng: "Hóa ra em quan tâm tôi như vậy à? Thật là hết cách với em."
Tôi liếc nhìn anh: "Hai đứa mình dù sao cũng quen biết bao nhiêu năm rồi."
Khóe môi anh cong lên không giấu được: "Vậy em còn chỗ nào cần dùng tiền nữa không, tôi đang có khoản tiền không biết nên đầu tư vào đâu đây."
Tôi rũ mắt xuống: "Thật ra em có một nghiên c/ứu nhỏ, khá là kén người quan tâm nên không dễ xin kinh phí lắm..."
Giọng Lương Túc Đình dồn dập: "Tôi tài trợ cho em! Cần bao nhiêu kinh phí?"
Tôi nói ra một con số.
Nghe xong, anh thở phào nhẹ nhõm: "Có tí tiền cỏn con ấy mà cũng đáng để em phải hạ mình đi xin đầu tư sao. Ngày mai tôi bảo thư ký đi làm thủ tục ngay."
Anh giống như trút được tảng đ/á lớn trong lòng, vẻ mặt hớn hở dương dương tự đắc nhìn tôi: "Bây giờ tâm trạng em thế nào?"
Tôi á? Tâm trạng tôi đang rất tốt!
Anh nhìn tôi đầy mong chờ: "Có phải thấy rất không cam lòng? Có phải thấy tôi cực kỳ ngông cuồ/ng, cảm thấy trong lòng rất ấm ức không?"
Điểm gì ở Lương Túc Đình cũng tốt, chỉ là thỉnh thoảng hay tự nhiên chìm đắm vào kịch bản nhập vai do anh ấy tự biên tự diễn.
Hình như anh rất thích mấy vở kịch kiểu tổng tài bá đạo cưỡng ép yêu đương.
Lần nào tặng quà cho tôi cũng phải diễn một màn như thế này.
Mặc dù tôi không hiểu nổi nhưng với tư cách là bạn gái sắp đính hôn, tôi quyết định vẫn sẽ phối hợp diễn với anh.
Thấy anh buông lời cay nghiệt xong lại tự mình ngồi thẫn thờ một góc, tôi tựa đầu vào vai anh, đọc thoại bằng chất giọng đều đều vô cảm như trả bài:
"Ôi chúa tôi ơi, tôi chỉ đành ngậm ngùi nhận lấy khoản tiền khổng lồ này, muốn làm gì thì làm thôi. A, chuyện này thật là khiến người ta tức gi/ận quá đi mà."
Chương 5
Chương 13
Chương 13.
Chương 6
Chương 17
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook