Lễ hiến tế trinh nữ - Hệ liệt Cửa hàng người giấy 3

Bọn họ không ở nhà nên không có ai trông coi tôi cả, nơi tôi có thể đến cũng càng nhiều hơn.

Căn biệt thự rất lớn chính là nơi sinh hoạt chung, mà phòng ngầm dưới đất nh/ốt tôi không phải ở bên dưới mà là phía sau của biệt thự.

Sau khi bọn họ đưa tôi ra khỏi tầng hầm thì không cho phép tôi đến gần bên đó.

Nơi này giống như một vườn hoa nhỏ, bên trong còn có giàn nho, mà lối đi xuống phòng ngầm dưới đất được giấu dưới giàn nho đó.

Lối vào ở trên mặt đất có một tấm cửa sắt đóng ch/ặt, trên cửa sắt có treo một đầu khóa màu đỏ sẫm.

Tôi thử dùng pháp lực để mở nhưng không có một chút lay động.

Đi dạo mấy vòng trong vườn hoa, tôi muốn xem xem có hòn đ/á gì đó có thể đ/ập mở cái khóa này hay không.

Cứ đi loanh quanh mãi, đột nhiên tôi phát hiện ra vấn đề.

Vườn hoa nhỏ này, nhìn trông giống như vườn hoa của nhà người bình thường, có giàn nho có hoa tươi, còn trồng mấy cây cải trắng.

Trên thực tế, tất cả bố cục ở nơi này là một trận khóa linh.

Chẳng trách tôi không dùng được chút pháp thuật nào, hóa ra là trận khóa linh đã giam cầm linh h/ồn của tôi.

Tôi đi đến tiền viện mở cửa lớn, rời khỏi sân căn biệt thự này, cảm giác bức bách vô hình cũng biến mất.

Khi cảm giác bức bách tan biến, tôi thử một lần, ngay lập tức đã thoát khỏi cơ thể của bé gái.

Cô bé mềm nhũn ngã ra đất, hôm qua khi bị người đàn ông đá/nh ngã ra đất trán đã dập lõm.

Bởi vì tôi rời đi, thi ban trên khuôn mặt cũng nhanh chóng lan ra, một gương mặt nhỏ nhắn chuyển sang màu xanh tím.

Thế nên, như những gì bà lão nói, thuật tách h/ồn đã thật sự thành công, linh h/ồn của bé gái đã bị h/iến t/ế.

Cô bé đã ch*t vào ngày hôm đó, và tôi đã không c/ứu được em ấy.

Tôi có thể tiến vào trong cơ thể của cô bé, có lẽ là do chấp niệm của em ấy, tôi nhớ, em ấy muốn một con gấu giấy.

Tôi đi đến bên cạnh cô bé, dịu dàng vuốt ve khuôn mặt non nớt ấy, lên tiếng:

"Yên tâm đi, chị sẽ làm cho em thật nhiều đồ chơi, không để em cô đơn đâu.”

"Chị cũng sẽ khiến kẻ x/ấu phải nhận lấy báo ứng nên có, không để em ch*t oan đâu.”

Tôi giơ tay kết ấn, gọi q/uỷ sai.

Ánh nắng đối với linh thể có ảnh hưởng, thế nên khi q/uỷ sai bị tôi gọi ra thì có chút mất kiên nhẫn:

"Cô gọi tôi là có chuyện gì?”

Tôi hạ thấp người hành lễ:

"Q/uỷ sai đại nhân, trong căn biệt thự có một phòng ngầm dưới đất, có lẽ có oan h/ồn. Làm phiền ngài lấy ra sổ sinh tử, xem xem trong ngôi nhà này có những h/ồn phách nào chưa được đưa đi.”

Q/uỷ sai nghiêm mặt:

"Dương thọ đã tận, người ch*t tách h/ồn, trên sổ sinh tử này đều có ghi, tục ngữ có câu "Diêm Vương muốn người ch*t canh ba, ai dám giữ người đến canh năm”, làm sao có thể có h/ồn phách chưa được đưa đi?”

Trong giọng nói của q/uỷ sai lẫn tia gi/ận dữ, như thể tôi đang nói ông ta mải chơi bỏ bê chức trách vậy.

Danh sách chương

5 chương
12/01/2024 15:06
0
11/01/2024 11:12
0
11/01/2024 11:06
0
11/01/2024 10:26
0
11/01/2024 11:32
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Tuyết Trường An vùi lấp xương trung liệt

Chương 9

8 phút

Người yêu cũ điểm mười của tiểu thư Bắc Kinh

Chương 13

10 phút

Bị dân mạng bóc phốt là kẻ đào mỏ, vợ cũ tổng tài vội vã đòi tái hôn

Chương 16

13 phút

Trọng sinh năm sáu tuổi, tôi tống bạn thân bắt cóc chị gái vào tù

Chương 12

16 phút

Gửi gió ngàn dặm chút khói lửa nhân gian

Chương 9

19 phút

Bị đòi bồi thường năm triệu? Nhưng nạn nhân lại là đứa con gái đã mất tích của tôi

Chương 9

21 phút

Ngày em trai song sinh bị tráo quyền phong tước, ta sát phạt trở về hoàng thành

Chương 9

23 phút

Trước khi dỡ xưởng đá cũ ở Hoa Liên, anh đã đem trả lại từng nhà mười hai phiến đá kỷ niệm mà mẹ anh từng cất giữ giúp họ.

Chương 13

24 phút
Bình luận
Báo chương xấu