Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Giờ phải làm sao đây?"
Tôi và Tra Thẩm Lăng đồng loạt nhìn về phía Cơ Lão Bản, ông ta gạt mồ hôi đầy áp lực.
"Chỉ còn đi theo kịch bản mà tôi đã đặt ra, không thì không thoát khỏi bản đồ này đâu."
Tôi lắc đầu từ chối.
Tra Thẩm Lăng cũng chối phắt, cả hai cùng lắc đầu như chong chóng.
"Theo bát tự, hai người các cậu vốn là thiên sinh nhất đôi, thật sự không nghĩ tới việc nhân cơ hội thoát ế sao?"
Tôi và Tra Thẩm Lăng hoảng hốt nhìn nhau, đều thấy sự chán gh/ét sâu sắc trong mắt nhau. Chỉ thiếu chút nữa là đ/á/nh nhau ngay tại chỗ.
Cơ Lão Bản bó tay: "Chúc hai người may mắn vậy, đợi khi Tra tổng hoàn toàn biến thành người, cô Cuồ/ng Kiều chữa khỏi bệ/nh trầm cảm, hai người sẽ thoát được khỏi đây. Còn nữa, đừng lo lắng, thế giới bên ngoài thiếu hai người cũng không lo/ạn đâu."
Vừa dứt lời, khuôn mặt Cơ Lão Bản lơ lửng trên không liền biến mất. Dù Tra Thẩm Lăng có gào thét gi/ận dữ thế nào, Cơ Lão Bản cũng không xuất hiện thêm lần nào nữa.
"Ra ngoài nhất định tôi sẽ kiện hắn phá sản, gian thương! Gian thương vô lương tâm."
Tôi phủi phủi quần áo định về nhà ngủ, đây rốt cuộc là giấc mơ đẹp tôi bỏ tiền ra m/ua. Khác hẳn với thằng ngốc Tra Thẩm Lăng tự rước khổ vào thân này.
Tôi không thể tưởng tượng nổi việc ở nơi hoang vu không m/a nào thèm đếm xỉa này trong hình hài cây cỏ suốt gần trăm năm. Đầu óc phải bất thường và cô đ/ộc đến mức nào.
Nhưng người ta lại là đến để tận hưởng sự cô đ/ộc, đúng là thiếu n/ão còn gì.
Tôi là phàm nhân, dù sao cũng không thể hiểu nổi.
Về đến nhà, tôi khẽ khàng chui vào chăn.
Phòng bên cạnh văng vẳng tiếng thở đều đều của bố mẹ, đã lâu lắm rồi mới lại cảm nhận được hạnh phúc bình dị này.
Tôi mong mãi mãi đừng thoát ra ngoài, như thế có thể ở bên bố mẹ mãi mãi. Dù tất cả đều là hư ảo, nhưng tôi cam tâm tình nguyện chìm đắm như vậy. Mãi mãi chìm đắm.
Nhưng cuối cùng, tôi và Tra Thẩm Lăng vẫn trở về thế giới thực.
Như vừa trải qua một giấc ngủ dài, tôi vươn vai bò dậy khỏi giường, điện thoại hiển thị ngày tháng chứng tỏ tôi chỉ ngủ một đêm mà thôi.
Liếc nhìn lọ th/uốc trên bàn, tôi quét tất cả vào thùng rác.
Bên tai vẫn văng vẳng lời mẹ nói lúc chia tay: "Bất cứ lúc nào cũng phải cố gắng c/ứu lấy mình, sống thật tốt, đừng bỏ cuộc, mãi mãi đừng."
Chuông điện thoại vang lên, là số lạ.
Tôi do dự một chút rồi vẫn nhấc máy.
"Có phải cô Cuồ/ng Kiều không? Nhắc cô đừng đến trễ buổi phỏng vấn lúc mười giờ sáng nay nhé."
Phỏng vấn?
Tôi nhất thời chưa kịp phản ứng.
Chương 11
Chương 19
Chương 16
Chương 6
Chương 13
Chương 17
Chương 7
Chương 16
Bình luận
Bình luận Facebook