Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Vương Thuần!” Trịnh Quy Ng/u làm ngơ. Lúc này, sự lạnh nhạt suốt gần bốn tháng sau khi thành thân, những lời nói đầy ẩn ý của ta, cùng sự thương yêu mà Tạ Dĩ An dành cho Vương Thuần, đều nối liền lại trong đầu nàng ta thành một chuỗi: “Ngươi nói rõ ràng cho ta mau! Vương Thuần!”
18.
Khi Tạ Dĩ An vội vàng chạy đến, nội thất đã hỗn lo/ạn cả lên.
Vương Thuần bị vài nha hoàn giữ ch/ặt, Trịnh Quy Ng/u đi/ên cuồ/ng cào cấu hắn. Đích mẫu thì đứng một bên lo lắng muốn ôm lấy Trịnh Quy Ng/u, khuyên nàng ta đừng nổi gi/ận nữa.
Ta đứng ở xa nhất, đã lùi về phía cửa.
“Quy Vãn!” Hoắc Nghiêu nghe tin nội thất náo lo/ạn, lấy thân phận là đệ phu Tạ gia mà đi vào. Chàng kéo ta ra sau lưng, “Nàng không sao chứ? Sao lại ầm ĩ đến vậy?”
Thấy ta lắc đầu, chàng mới liếc nhìn vào trong phòng.
Sau đó, kinh ngạc quay đầu lại: “Sao ta lại nhìn thấy, người đang đ/á/nh nhau giống một nam nhân?”
Ta thở dài, kéo chàng ra ngoài: “Chàng không nhìn lầm đâu, tiệc đầy tháng này e là không thể tiếp tục rồi, chúng ta về thôi.”
Trải qua chuyện này, ta cứ nghĩ Trịnh Quy Ng/u nhất định sẽ hòa ly với Tạ Dĩ An. Dù sao nàng ta không giống ta, nàng ta là đích xuất, trong nhà còn có thân huynh trưởng, thân mẫu để chống lưng. Cho dù trở về nhà mẹ đẻ, cuộc sống cũng sẽ không khốn khổ.
Nhưng không ngờ, yêu cầu của nàng ta cũng như kiếp trước, bị phụ thân từ chối: “Tạ Dĩ An đỗ Tam nguyên, giờ đã là Thái Học Bác Sĩ, tiền đồ vô lượng!”
Đích mẫu cuối cùng cũng xót nữ nhi, lắp bắp: “Lang quân, hay là cứ để Quy Ng/u hòa ly đi. Tạ Dĩ An lại như vậy…”
Phụ thân tức gi/ận: “Nàng thì biết gì, lòng dạ nữ nhân! Gia tộc của Nhị hoàng tử có ý muốn kết thân với Tạ gia. Tạ Dĩ An đây là được Nhị hoàng tử để mắt rồi. Nếu… Cho dù là vì Đại lang, cũng không thể hòa ly với Tạ Dĩ An!”
Nhắc đến nhi tử, đích mẫu cuối cùng cũng chịu im lặng, quay sang khuyên Trịnh Quy Ng/u: “Nữ nhi à, Tạ Dĩ An đã nói, sẽ đưa Vương Thuần đi thật xa rồi. Con đã sinh trưởng tử cho Tạ gia, còn ai có thể lay chuyển được vị trí của con?”
Trịnh Quy Ng/u tức đến r/un r/ẩy toàn thân: “Nương! Nương không thấy Tạ Dĩ An thấp hèn sao!”
“C/âm miệng!” Phụ thân giống như kiếp trước, một cái t/át giáng xuống mặt Trịnh Quy Ng/u: “Cho dù có ch*t, con cũng phải c.h.ế.t ở Tạ gia!”
Nói xong, phụ thân quay sang nói với ta, người đã được đặc biệt gọi về nhà: “Quy Vãn, con hãy khuyên nhủ tỷ tỷ con, bảo nó cũng như con, hiểu chuyện một chút!”
19.
Phụ thân và đích mẫu đều đã rời đi.
Trịnh Quy Ng/u ngây ngốc ngồi một lúc lâu, đột nhiên bật cười: “Trịnh Quy Vãn, muội có thấy ta rất đáng cười không? Ta rõ ràng đã đưa ra một lựa chọn khác, tại sao vẫn đi đến bước đường này?!”
Câu hỏi này, ta cũng không thể trả lời nàng ta.
Kiếp trước, ta cũng là sau khi Tạ Dĩ An được phong làm Thái Học Bác Sĩ, mới phát hiện ra chuyện dơ bẩn của hắn ta và Vương Thuần.
Ta may mắn hơn Trịnh Quy Ng/u, nhưng cũng bất hạnh hơn nàng ta.
May mắn là cho đến khi ta ch*t, Tạ Dĩ An vẫn chưa động vào ta. Bất hạnh là, sau khi ta phát hiện ra chuyện này, ngay cả một người để tâm sự cũng không có.
Trịnh Quy Ng/u, ít nhất còn có đích mẫu lo liệu cho nàng ta.
Nhưng di nương của ta mất sớm, ta cũng không qua lại với nhà ngoại tổ nhiều. Còn Tạ gia, lại là một bầy lang sói.
Bà bà không nhân từ, tiểu cô chỉ muốn đòi tiền từ ta. Tạ Dĩ An bề ngoài chú trọng sĩ diện, không chịu dùng của hồi môn của thê tử, nhưng lại mặc kệ mẹ con Tạ gia b/ắt n/ạt, làm nh/ục ta, cho đến khi ta phải lấy tiền của mình ra để m/ua sự bình yên.
Những món của hồi môn mỏng manh của ta, mới qua cửa ba năm đã bị moi sạch.
Khi chứng kiến Tạ Dĩ An và Vương Thuần mây mưa với nhau, cảm giác đầu tiên của ta, lại là sự nhẹ nhõm.
Ta không giống Trịnh Quy Ng/u, ta không có đường lui. Vì vậy, ta quyết định cùng Tạ gia đồng quy vu tận.
Ta thậm chí còn tính toán cả cách hạ đ/ộc, nhưng hai ngày trước khi ra tay, lại bị đích mẫu ép đi thăm Trịnh Quy Ng/u ở phủ Tướng quân.
Nàng ta đã g.i.ế.c ta.
Và cũng c/ứu sống ta.
Vì vậy, ta đã nói với nàng ta, sau khi trùng sinh, lời thật lòng đầu tiên: “Trịnh Quy Ng/u, Tạ gia không phải là một nơi tốt lành.” Nói xong, ta định rời đi.
Nàng ta lại ở phía sau vừa khóc vừa cười: “Sao muội không nói cho ta sớm hơn?! Muội đắc ý lắm đúng không? Trịnh Quy Vãn! Tất cả những gì muội đang có bây giờ đều là cư/ớp từ tay ta, ta sẽ không để muội được toại nguyện đâu!”
20.
Trịnh Quy Ng/u trở về bên cạnh Tạ Dĩ An. Khi ta nghe tin, trong lòng không chút gợn sóng. Đây là con đường nàng ta tự chọn.
Hơn nữa, lần nào cũng là nàng ta chọn trước.
Trịnh Quy Ng/u trở về Tạ gia, không chỉ cùng Tạ Dĩ An hòa hảo như xưa, mà còn chủ động m/ua rất nhiều trang sức cho tiểu cô Tạ gia, dẫn nàng ta đi tham dự các buổi yến tiệc của quan lại quyền quý.
Rất nhanh, tiểu cô Tạ gia đính hôn với cữu tử (em trai vợ) của Nhị hoàng tử.
Không biết Trịnh Quy Ng/u đã nói gì với phụ thân, nên đã lấy từ Trịnh gia một khoản tiền lớn, chuẩn bị của hồi môn hậu hĩnh cho tiểu cô Tạ gia, vui vẻ tiễn nàng ta xuất giá.
Tiếp đó, Tạ Dĩ An được thăng chức Quốc Tử Bác Sĩ, nhảy liền ba cấp.
Chương 10
Chương 10
Chương 13
Chương 20
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook