Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Đồng Niên
- Cẩm Lý Xung Hỷ
- Chương 6: Tôi không có ghen
Tôi chưa kịp định hình câu nói của ảnh là có ý gì, nhích xuống dưới một chút nữa là sao. Tôi quay đầu nhìn xuống chút nữa, nơi đó đã phồng một bộc rồi. X/ấu hổ ch*t cá nhỏ rồi, sao chỗ đó cũng lớn như vậy chứ. Tôi lật đất đứng dậy chạy vào nhà vệ sinh đóng cửa. Tiếng cửa va chạm kêu to “Rầm” một tiếng, sau đó là tiếng cười đầy vui vẻ của Thần Thần. Tôi vừa x/ấu hổ vừa tức, đứng trong nhà vệ sinh nhớ lại cái mình vừa nhìn, tôi lại kéo quần mình của mình nhìn thử, sau đó bất lực nhìn thứ nhỏ xinh trắng trẻo của mình.
“Sao khác biệt lại lớn như vậy, tốt x/ấu gì mình cũng là đại yêu quái 800 mà, huhu”
Ở trong nhà vệ sinh cả tiếng cuối cùng tôi cũng ra ngoài, thấy có người đã chuẩn bị quần áo sẳn cho mình để ngoài cửa. Tôi không thấy Thần Thần đâu cả, chắc ảnh đã xuống lầu rồi. Thay bộ quần áo, mới ở đây có 2 ngày mà đã biết luôn số đo của tôi, đồ chuẩn bị rất vừa vặn. Nhưng nhìn có chút trẻ con, tại sao lại quần short và áo hoodie, đã áo hoodie còn có tai mèo là thế nào?
Tôi đi xuống nhà, thấy ông nội và Thần Thần đã ngồi chờ trên bàn ăn. Hôm nay Thần Thần mang đồ có chút khác ngày thường, càng có vẻ trang trọng hơn. Cũng là âu phục thôi nhưng nhìn khác lắm. Nhưng tôi không để ý cái đó, tôi chạy lại ngồi xuống bên cạnh Thần Thần, trách anh
“Tôi không thích cái áo này, tôi không thích mèo đâu” – Có con cá nào thích mèo chứ, hức
“Rất dễ thương mà, hợp với em” - Thần Thần dường như không nghe còn kéo cái nón sau áo đội lên đầu tôi, khen hết lời mặc cho gương mặt mếu máo của tôi
Ông nội Hoắc ngồi một bên nhìn tôi và Thần Thần vui vẻ đến hòa hợp cũng cười theo, còn bảo tôi mang rất dễ thương. Nhà này có 3 người thì 2 người đã hùa nhau “ăn hiếp” tôi rồi. Tôi đỏ mắt phồng má
“Không chịu, tôi không thích mèo, tôi muốn đổi cái khác”
“Đừng khóc, lát tôi lại đưa em đi m/ua cái khác” – Có lẽ không muốn trêu tôi đến khóc nên cuối cùng cũng chịu dừng lại mà đưa tôi đi m/ua cái khác.
Sau khi tạm biệt ông nội Hoắc, Thần Thần chở tôi đến trung tâm thương mại, lại dẫn tôi vào một cửa hàng quần áo nam với phong cách khá trẻ trung. Tôi vui vẻ chạy vài vòng cửa hàng, nhân viên của cửa hàng nhìn tôi lại nhìn Thần Thần, lại thì thầm với nhau, có cô gái còn đi tới chỗ Thần Thần nói gì đó. Đống áo tôi lựa cũng không đẹp nữa, tôi đưa hết cho nhân viên đang đi theo mình, chạy lại chỗ Thần Thần, ngồi xuống ôm tay anh.
“Tôi không m/ua nữa” – Mặt rất tức gi/ận
“Sao vậy, không đẹp sao”
“Không đẹp” – Vẫn tức gi/ận
“Nếu không m/ua được em phải mang áo con mèo này về nhà đó”
“Không m/ua nữa” – Tôi đứng dậy đẩy ảnh đi ra cửa hàng. Anh thư kí đứng lại nói gì đó với nhân viên cửa hàng rồi chạy ra lấy xe
Ngồi lên xe rồi, tôi vẫn còn tức gi/ận. Không them nhìn ảnh luôn. Thần Thần như không hiểu mà đưa tay xoa đầu tôi, kéo tôi về phía ảnh, còn vòng tay qua người ôm lấy eo của tôi, vuốt nhẹ
“Sao lại gi/ận rồi, tôi làm gì sai sao”
“Anh nói gì với cô ấy mà gần thế” – tôi trừng mắt quay lại chất vấn
Thần Thần dường như rất vui mà cười cười. Sau đó lại kéo tôi vào lòng ảnh, giải thích.
“Không có nói gì cả, cô ấy chỉ giới thiệu cho tôi bộ sưu tập mới rất phù hợp với em, hỏi xem có muốn lấy cho em không thôi. Tôi chưa trả lời em đã quay lại kéo tôi đi rồi”
“Thật?”
“Thật! Em gh/en sao?”
“Gh/en gì chứ, tôi mới không gh/en, chỉ khó chịu vậy thôi”
“Được, không gh/en. Đừng gi/ận nữa nhé”
Tôi cũng không thật sự muốn tức gi/ận hoài với ảnh nên cũng rộng lượng tha thứ. Đột nhiên thấy anh tài xế ngồi đằng trước có vẻ là lạ, thế là tôi lại nhìn anh ta. Chưa được 10 giấy thì có đôi bàn tay đã che mắt tôi lại
“Nhìn anh ta làm gì, anh ta đẹp hơn tôi sao?”
“Ồ, vậy nhìn anh” – Tôi rất nể tình mà cười lấy lòng ảnh. Thế mà lại nghe anh tài xế thở phào nhẹ nhõm như thoát khỏi án tử vậy.
Cuối cùng cũng đến Lý gia. Tôi xuống nhìn ngôi nhà vừa xa lạ, lựa quen thuộc trước mặt. Nguyên chủ là người có gia đình yêu thương, không giống tôi, là một yêu quái không biết mình sinh ra như nào, lặng lẽ tu luyện rồi trưởng thành. Vừa vào cổng, người làm đã nhanh chóng mở cổng tiếp đón rồi chạy nhanh vào nhà gọi ba mẹ của nguyên chủ.
Tôi bước vào cửa đã rời vào một cái ôm ấm áp của một người phụ nữ. Bà ấy rất đẹp, có lẽ nguyên chủ giống bà ấy nên mới dễ nhìn như vậy.
“Tiểu Ngư, con rốt cũng quay về rồi, mấy hôm nay đã đi đâu hở, làm mẹ lo muốn ch*t” – Vừa ôm tôi, bà vừa đá/nh nhẹ nhàng vào lưng tôi. Tôi không thấy đ/au, chỉ thấy nguyên chủ là một người rất hạnh phúc
Người đàn ông đứng sau mẹ tôi mới đ/áng s/ợ hơn, nhìn đầy sự tức gi/ận. Tôi hơi rụt rè mà ôm lấy mẹ. Mẹ như nhận ra điều gì, quay lại trừng người đàn ông
“Hung dữ cái gì, tiểu Ngưng về là tốt rồi”
“Tôi có làm gì nó đâu chứ. Còn biết đường về là được rồi. Qua đây với ba” – Ông vẫy tay với tôi
Dù hơi sợ nhưng tôi vẫn ngoan ngoãn bước qua, thấy ông thở dài một hơi rồi vỗ đầu tôi vài cái. Bây giờ ông mới để ý đến Thần Thần phía sau tôi. Thấy anh ngồi xe lăn nhưng khí thế vẫn rất bất phàm. Ba cũng khách khí mời anh vào uống trà. Sau khi nghe ảnh trình bày sự việc tôi bị mất trí nhớ thì cũng vào chủ đề chính
“Hôm nay cháu ghé nhà cũng muốn xin phép hai bác cho cháu được cùng em ấy kết hôn ạ!”
Chương 8
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Chương 8
Chương 10
Chương 7
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook