Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi rất thản nhiên: "Chẳng có gì để giải thích cả, sự thật đúng là như vậy."
Tư Trình cười lạnh một tiếng: "Hèn chi, em bảo mẹ mình thiếu tiền phẫu thuật, nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy em đi bệ/nh viện thăm nom lần nào. Một nhân viên phục vụ mà lái chiếc G63 của tôi thuần thục như lái xe của chính mình."
"Hóa ra mẹ của em chẳng hề bị bệ/nh, hiện giờ bà ấy đang đi nghỉ dưỡng ở Maldives kia kìa. Em vốn dĩ chẳng thiếu tiền, tại sao còn bắt tôi bao nuôi?"
"Đường đường là người thừa kế nhà họ Châu ở thành phố A lại chạy đến thành phố B làm phục vụ, em thấy chuyện này vui lắm sao?"
Tôi có thể hiểu được cơn gi/ận của Tư Trình lúc này. Bởi lẽ trước đó, khi tôi kể về những bất hạnh đã qua, anh đã thật lòng đ/au xót cho tôi. Bất cứ ai khi phát hiện mình bị lừa dối bấy lâu nay đều sẽ phẫn nộ. Huống hồ anh lại là tầng lớp tinh anh, kiêu hãnh ăn sâu vào m.á.u thịt, gh/ét nhất là bị lừa gạt.
Tôi đan hai tay đặt lên đùi, rũ bỏ lớp vỏ bọc ngoan ngoãn bấy lâu nay, để lộ ra sự sắc sảo vốn có, "Vì anh."
"Em đã dựng lên một màn kịch, giả làm phục vụ là để tiếp cận anh, giả vờ bị b.a.o n.u.ô.i là để có được anh. Từ đầu đến cuối, mục tiêu của em chỉ có mình anh."
Anh cười không lọt mắt: "Hóa ra là coi tôi như con khỉ mà dắt mũi. Diễn xuất của Châu tổng thật xuất thần, tôi đúng là chẳng nhận ra một chút sơ hở nào."
"Không phải khỉ." Tôi đính chính, "Là người yêu."
Không khí chìm vào im lặng, Tư Trình không nói gì.
Tôi cầm xấp tài liệu trên bàn lên, tựa lưng vào sofa thong thả lật xem, "Từ lần đầu gặp anh vào năm mười bốn tuổi, em đã biết mình là nhân vật 'thụ' chịu nhiều khổ cực trong cuốn sách này, cũng là đứa con riêng của nhà họ Châu. Nửa đời đầu phải chịu đủ mọi hành hạ để người khác đến c/ứu rỗi. Còn anh, chính là người gây ra cho em nhiều tổn thương nhất."
"Nhưng làm sao có thể chứ? Anh đã c/ứu em khỏi tay gã đàn ông hôi hám đó, khoác lên vai em chiếc áo ấm áp nhất. Hay nói cách khác, vào thời điểm đó, anh mới chính là sự c/ứu rỗi của em."
Tư Trình thoáng chấn kinh: "Sao em lại biết được?"
"Em có thể nghe thấy cuộc đối thoại giữa anh và Hệ thống."
Tư Trình: ...
Tôi đặt xấp tài liệu xuống, nhìn thẳng vào mắt anh, tiếp tục nói, "Muốn tiếp cận anh thì phải xứng đáng với anh. Vậy nên em đã đến thành phố A, làm xét nghiệm ADN, nhận người đàn ông vô trách nhiệm kia làm cha, rồi dùng mọi th/ủ đo/ạn dơ bẩn và hèn hạ nhất, từng bước từ đáy tầng bị người nhà họ Châu kh/inh miệt, chèn ép mà bò lên vị trí hiện tại."
"Thật khéo, Hội sở Bạch Lộ là sản nghiệp của nhà họ Châu. Em đã tính toán kỹ thời gian, xuất hiện trước mặt anh vào đúng thời điểm của kịch bản dưới thân phận phục vụ, lại cố ý va vào làm đổ điện thoại của bạn anh để người đó hắt rư/ợu lên người em. Mục đích là để thu hút sự chú ý của anh, kí/ch th/ích lòng trắc ẩn trong anh."
"Kể cả những chuyện bất hạnh mà em tiết lộ sau khi theo anh về nhà, tất cả đều là giả, chỉ để anh đồng cảm với em, để anh cảm thấy anh cần phải bảo vệ em."
Tư Trình tức đến mức bật cười: "Em nói vậy, nghe cứ như tôi là một thằng ngốc có lòng thương hại thừa mứa vậy."
"Không, nhưng anh thực sự rất ngốc, cái kiểu ngốc vì quá kiên định với nguyên tắc ấy."
"Dù em có quyến rũ anh thế nào, anh vẫn kiềm chế không chạm vào em. Ngay cả khi Hệ thống ép anh phải đứng về phía Tống Kỳ để làm tổn thương em, anh cũng không nỡ xuống tay."
"Anh lúc nào cũng muốn trao em một cách vẹn nguyên cho người khác."
"Anh biết không, em gh/ét cái nguyên tắc đó của anh."
Đầu ngón tay Tư Trình khẽ cuộn lại, anh giữ im lặng.
"Nhưng em thì khác, thứ gọi là nguyên tắc đó, em có thể vứt bỏ."
"Chắc hẳn anh cũng biết rồi, chuyện Tống Kỳ bị tống ra nước ngoài hôm nay là do em làm. Điều kiện để em đồng ý hợp tác với nhà họ Tống là Tống Kỳ phải biến mất khỏi mắt anh, để cậu ta vĩnh viễn không thể cản trở em, cũng không để anh vì cái gọi là kịch bản mà đẩy em ra. Anh chỉ có thể là người của Châu Trác này thôi." Tôi nói từng lời một cách nghiêm túc, không chút giữ kẽ mà phơi bày bộ mặt thật của mình trước mặt anh.
Nếu lời nói dối đã lộ ra dưới ánh Mặt Trời, vậy thì cứ rũ sạch bóng tối ra cho anh thấy, "Tư Trình, em chính là loại người như vậy đấy."
"Ngay cả lúc này, em cũng chưa từng hối h/ận vì đã lừa anh."
Không khí nồng nặc mùi đối đầu. Tư Trình phiền muộn cực độ, anh đứng dậy bỏ đi: "Tùy em đấy, Châu tổng thấy vui là được, trò chơi này tôi không rảnh hầu nữa."
Tôi đếm từng bước chân của anh: "Vậy sao? Tư Trình, anh nỡ bỏ em à?"
Đến bước thứ mười, anh dừng lại ngay sát cửa. Giữa chúng tôi chỉ cách nhau chưa đầy năm mét, nhưng tưởng như rất xa. Mà cũng rất gần.
Im lặng một hồi, anh đ.ấ.m mạnh vào cửa như thể buông xuôi, "Em nói đúng rồi, mẹ kiếp, tôi đúng là không nỡ thật!"
Anh sải bước tiến lại gần, quỳ một chân lên sofa, tay bóp lấy gáy tôi, cúi xuống hôn một nụ hôn vừa hung dữ vừa bá đạo. Nụ hôn này ngay từ đầu đã nồng đậm và mãnh liệt.
D/ục v/ọng mà Tư Trình bấy lâu nay kìm nén trong phút chốc vỡ òa như vỡ đê, sức lực anh ôm lấy tôi mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Tôi cũng cuồ/ng nhiệt đáp lại.
Chương 11
Chương 11
Chương 7
Chương 6
Chương 11
Chương 23
Chương 7
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook