Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
01
Tôi tên là Lý Tề Diên.
Sinh nhật mười tám tuổi diễn ra chưa được bao lâu, tôi gặp t/ai n/ạn xe rồi ch*t thẳng cẳng.
Lúc mở mắt ra lần nữa, thứ đ/ập vào mắt tôi là một phòng ngủ xa lạ.
À đúng rồi.
Trên người tôi còn đang vắt ngang một cánh tay.
Tôi nghiêng đầu nhìn sang, đối diện ngay với gương mặt quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn.
Đây chẳng phải Giang Tấn Sát thì còn ai vào đây nữa!
Tôi hít sâu một hơi.
Ngay sau đó tung thẳng một cú đ/ấm.
Nhưng vì cánh tay tê mỏi nên lực đạo yếu đi không ít, dễ dàng bị Giang Tấn Sát không biết đã tỉnh từ lúc nào chặn lại.
Rồi tôi trơ mắt nhìn hắn nắm lấy tay mình, đưa lên môi.
Hôn một cái vô cùng tự nhiên.
Hay lắm.
Hôm nay hoặc là hắn ch*t, hoặc là tôi sống.
"Sao dậy sớm thế?"
Giang Tấn Sát nở nụ cười thỏa mãn, chống người ngồi dậy rồi nghiêng về phía tôi.
"Ưm..."
Đúng vậy.
Tên khốn này.
Hôn tôi một cái.
Không phải hôn tay.
Mà là hôn mặt!
Nếu không phải tôi né kịp, nụ hôn đầu đời của tôi đã bay mất rồi.
Không nhịn nổi nữa.
Lần này thật sự không nhịn nổi nữa.
Tôi bật người ngồi dậy.
Kết quả bị Giang Tấn Sát tiện tay kéo một cái, cả người ngã ngồi lên đùi hắn.
Hình như... Tôi đang không mặc quần áo nhỉ?
Hình như... Tên này cũng đang không mặc quần áo nhỉ?
Thôi được rồi.
Hôm nay không ai được sống hết.
Cùng đi ch*t đi!
02
Màn nháo kịch đột ngột chấm dứt khi có người gõ cửa.
Trời đất ơi.
Nếu bị người khác nhìn thấy cảnh này, tôi còn mặt mũi nào sống nữa?!
Không chút do dự, tôi lập tức kéo chăn quấn kín người như bánh chưng.
Giang Tấn Sát nhìn thao tác của tôi, không nhịn được bật cười.
Sau đó xuống giường.
Đúng vậy.
Tên này.
Vẫn đang trần như nhộng.
Hắn cúi người nhặt quần áo vương vãi dưới đất, rồi mở tủ quần áo chọn đồ mặc.
Thuận tay còn chọn luôn quần áo cho tôi.
Hiền thục chẳng khác nào một bà vợ.
Nhưng đó không phải trọng điểm.
Trọng điểm là...
Sau khi mặc xong quần áo, hắn mở cửa phòng.
Hai đứa trẻ giống nhau như đúc lập tức lao vào.
"Ba ơi!"
Đầu óc tôi choáng váng.
Tên này vậy mà đã có con rồi?!
Thế nhưng giây tiếp theo.
Người ngất xỉu lại là tôi.
Bởi vì hai đứa bé đó ngay sau đó liền nhào về phía tôi.
Đồng thanh hét lớn:
"Mẹ ơi!"
Mạng tôi mất rồi!
Tôi chắc chắn đang nằm mơ!
03
Tôi mơ mơ màng màng bị đưa xuống lầu.
Nhìn Giang Tấn Sát quen thuộc bước vào bếp nấu cơm.
Nhìn hai đứa nhỏ mỗi đứa nắm một tay tôi, kéo tôi đi xem tranh chúng vừa vẽ.
Tôi biết ngay.
Đây tuyệt đối không phải thế giới của tôi.
Tôi đâu có biết mình còn có chức năng sinh sản đâu?!
Đương nhiên, ý tôi không phải nói mình bất lực...
Mà là tôi không ngờ bản thân còn có thể sinh tận hai đứa con.
Theo đúng nghĩa đen.
Một đứa mang họ tôi.
Một đứa mang họ Giang.
Khá là biết cân bằng đấy...
Khoan đã.
Tôi ngồi trước bàn ăn, bỗng nhiên tỉnh ngộ.
Tại sao tôi lại tiếp nhận chuyện này một cách tự nhiên như thế chứ?!
Giang Tấn Sát đang đút cơm cho hai đứa nhỏ.
Bởi vì hai nhóc con đã lựa sạch rau trong bát mì rau ra ngoài.
Nhìn quả trứng chiên hình trái tim trong bát mình.
Tôi càng thấy choáng váng hơn.
04
Hôm đó là cuối tuần.
Hai đứa nhỏ không phải đến nhà trẻ.
Giang Tấn Sát nhận một cuộc điện thoại rồi phải ra ngoài tăng ca, để lại tôi ở nhà trông con.
Tuy hai nhóc con rất ngoan.
Nhưng tinh thần tôi thật sự đang hỗn lo/ạn.
Chương 11
8 - END
8
Chương 1
Chương 13
Chương 180: Người quen cũ
Chương 10: “Tình địch cũ” xuất hiện rồi
CHƯƠNG 20: NGỌT NGÀO
Bình luận
Bình luận Facebook