Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tặc Team
- Sao em chỉ là Beta?
- Chương 05
Tôi hoàn toàn ngây người.
Đây gọi là cách lấy lòng kiểu gì thế này?
Hoắc Hoài Dã chắc chắn không phải đang s/ỉ nh/ục tôi đấy chứ?
Tôi nằm sấp trên người Hoắc Hoài Dã, có thể cảm nhận được những khối cơ bắp cứng cáp trên cơ thể anh.
“Còn cần tôi cầm tay chỉ việc cho cậu sao?”
Nghe lời anh, tôi càng hoảng lo/ạn, đồng thời cũng cảm thấy vô cùng tủi thân.
Đặc biệt là khi nghĩ đến những chuyện đã xảy ra trong nửa tháng qua.
Nhưng lại sợ rằng nếu mình không làm, sẽ bị Hoắc Hoài Dã ném ra ngoài ngay lập tức.
Chỉ đành chống hai tay lên cơ ngựk của anh.
Chậc.
Cảm giác thật tốt.
À.
Không phải.
Thật là một tên Alpha đáng gh/ét.
Trong bóng tối, tôi ngoan ngoãn hôn lên môi Hoắc Hoài Dã, nhưng cùng lúc đó, nước mắt cũng theo đó mà rơi trên gò má anh.
Giây tiếp theo.
Tôi bị Alpha lật người đ/è xuống giường.
Nhưng không đ/au.
Bởi vì trông anh có vẻ dùng lực rất mạnh, nhưng thực chất lại cẩn thận đặt tôi nằm xuống giường.
Đèn ngủ đầu giường được bật lên.
Anh nheo mắt đầy khó chịu, “Hôn tôi mà ấm ức thế sao? Cảm thấy tôi gh/ê t/ởm à?”
Vừa nói, anh vừa vươn tay th/ô b/ạo lau đi những giọt nước mắt trên mặt tôi.
đ/au đến mức tôi nhíu mày.
Mở miệng ra, tôi vẫn thành thật nói.
“Anh quá hung dữ.”
Tuy cuộc sống trước kia không mấy khá giả, nhưng tôi cũng hiếm khi gặp người x/ấu, bạn bè xung quanh đều rất thân thiện.
Mọi thứ đều bắt đầu từ khi được nhà họ Thẩm tìm về.
Cuộc sống vốn dĩ êm đềm bỗng chốc trở nên tồi tệ.
Chuyển đến nhà Hoắc Hoài Dã, lại càng tồi tệ hơn.
“Được rồi, được rồi, đừng khóc nữa, không hung dữ với cậu nữa là được chứ gì?”
Tôi kinh ngạc mở to mắt nhìn Hoắc Hoài Dã.
Anh bị tôi nhìn đến mức hơi ngượng ngùng nên dời mắt đi chỗ khác.
Sau đó tắt đèn.
Nằm xuống lần nữa rồi ôm ch/ặt tôi vào lòng.
“Không được khóc nữa, còn khóc nữa là tôi hôn cậu đấy.”
Tôi lặng lẽ nín khóc.
Nhưng Alpha đang yên tĩnh lại hừ giọng đầy khó chịu.
Cũng chẳng biết anh đang bực bội cái gì.
Tôi cứ tưởng mình sẽ không quen, dù sao tôi cũng chưa bao giờ được người ta ôm vào lòng ngủ như thế này.
Càng chưa bao giờ ở gần một Alpha đến thế.
Nhưng có lẽ vì quá mệt.
Tôi vậy mà ngủ một mạch đến sáng, Alpha bên cạnh đã dậy trước một bước.
Vệ sinh cá nhân xong, tôi xuống lầu ăn sáng.
Định hỏi Hoắc Hoài Dã có phải đã ra ngoài rồi không, thì phát hiện anh đang đẩy cửa phòng làm việc đi xuống.
Nghĩ đến chuyện xảy ra tối qua.
Tầm mắt tôi lặng lẽ quay về phía bữa sáng trước mặt.
Đồ x/ấu xa.
Chỉ biết dọa người, đúng là đồ x/ấu xa.
Hoắc Hoài Dã cũng chẳng chào hỏi tôi, mà chỉ chỉnh đốn lại trang phục, chuẩn bị ra ngoài.
Tôi cúi đầu, lặng lẽ cầu nguyện anh đừng nhìn thấy mình.
Tiếc thay.
Trời không chiều lòng người.
“Ứng Niên, ăn sáng xong lên thay bộ đồ khác, cùng tôi ra ngoài.”
“Đi làm gì ạ?”
“Dẫn cậu đi mở mang tầm mắt.”
Cuối cùng tôi vẫn đi theo, dù đó không phải là ý nguyện của tôi.
Mà tôi không ngờ Hoắc Hoài Dã vậy mà lại thích kiểu thu n/ợ sau.
“Cậu vừa nãy trong nhà, có phải cố tình tránh mặt tôi không?”
Trong lòng tôi hoảng lo/ạn một thoáng.
“Không… không có.”
“Tốt nhất là vậy.”
Hoắc Hoài Dã đưa tôi đến một câu lạc bộ cưỡi ngựa.
Nhưng cưỡi ngựa không phải chuyện quan trọng, quan trọng là anh đến để bàn chuyện hợp tác với người ta.
Tôi cũng không hiểu tại sao những dịp như thế này lại nhất định phải mang tôi theo.
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook