Lái xe tròn một ngày đã khiến Tần Mặc Nhiễm mệt đến bở hơi tai.
Nên chúng tôi đã nghỉ ngơi một đêm tại khu phục vụ trên đường cao tốc.
Mặc dù trong quá trình vá x/á/c tôi cũng nắm được kỹ năng lái xe nhưng nếu như có thể ngồi xe để người khác chở thì sao phải lái xe làm gì cơ chứ?
Như thế thì mệt biết bao.
Sau khi ra khỏi đường cao tốc, Tần Mặc Nhiễm lái xe đến một trấn nhỏ.
Lần này, cô ấy cũng liên lạc với cảnh sát địa phương yêu cầu giúp đỡ, chủ yếu là đến thăm dò tình hình.
“Đến rồi, đại sư.”
Lúc này, cách xưng hô của Tần Mặc Nhiễm đã trở nên kính trọng hơn, lúc trên đường tôi đã hỏi bát tự của cô ấy, cộng thêm xem tướng mặt của cô ấy, suýt nữa tôi đã lôi hết những chuyện nhỏ nhặt của cô ấy ra.
Điều này khiến cô ấy không khỏi kính trọng tôi hơn.
Thực ra đây chỉ là một chút nho nhỏ trong thuật nhìn mặt đoán mệnh mà thôi, đều là ký ức khi tôi vá x/á/c cho th* th/ể ch*t thảm ở đầu đường xó chợ nhìn thấy được.
Nghĩ đi nghĩ lại, người đó có lẽ đã tính toán quá nhiều nên không thể thoát khỏi cái ch*t.
Nhìn dáng vẻ kính trọng của Tần Mặc Nhiễm tôi bất giác lặng im suy nghĩ, có lẽ tiệm vá x/á/c không mở tiếp được nữa thì tôi cũng có thể làm một thầy đoán mệnh nhỉ?
Thế nhưng đây cũng chỉ là suy nghĩ mà thôi, đoán mệnh của người khác sẽ khiến mệnh mình mỏng đi, tính toán nhiều cuối cùng cũng sẽ ch*t thảm giống người kia mất.
Lại nói, một cô gái chưa lấy chồng như tôi, cả ngày đều mặc áo đạo sĩ cầm cờ bói toán đi dạo phố có thích hợp không?
Sau khi Tần Mặc Nhiễm liên lạc với cảnh sát địa phương xong thì bắt đầu lái xe tiếp để đi đến ngôi làng nhỏ sâu trong núi.
Chuyển mấy đường núi, cuối cùng cũng đến sơn thôn không tới trăm hộ gia đình.
Tần Mặc Nhiễm nhìn con đường đầy bùn nhão, bất chợt có một cuộc gọi đến, sau khi tắt máy, cô ấy hơi nhíu mày, sau đó quay sang nói với tôi: “Ghi chép chuyển khoản của Tô Hưng Phàm quả thật có vấn đề, tôi đã bảo đồng nghiệp liên quan đưa cậu ta đi, căn cứ vào số tiền liên quan đến c/ờ b/ạc thì chắc chắn cậu ta sẽ bị tuyên án ít nhất là năm năm.”
Tôi im lặng nhìn ngôi làng nhỏ như bị mắc kẹt ở thế kỷ trước bên trên ngọn núi trước mặt, thản nhiên trả lời: “Đó đều là cậu ta tự làm tự chịu... Đi thôi, đi gặp gỡ cao thủ biết thuật tạo thú thôi.”
Bình luận
Bình luận Facebook