Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trong mắt tôi, Hoài Húc cũng chẳng khác gì những người khác, “Cậu quên tôi tu Vô Tình Đạo rồi à?”
“Ôi chao, cùng lắm thì bỏ đạo tu lại thôi. Nếu có thể chiếm trọn sư huynh Hoài Húc, thì cũng chẳng khác gì thành Thần đâu.”
“Sao cậu lại nghĩ như vậy?” Thành Thần và trở thành người yêu của ai đó, dường như chẳng có gì để so sánh.
“Trong tiểu thuyết đều viết thế mà, hóa vô tình thành hữu tình, nam nữ chính tay trong tay sánh bước, thật là một chuyện đẹp đẽ biết bao.”
Chuyện đẹp đẽ? Có thể có người sẽ vì tình yêu mà từ bỏ đạo lý, nhưng chắc chắn người đó sẽ không phải là tôi.
6.
Sau khi kết thúc Luyện Thể, chúng tôi chính thức bắt đầu các lớp văn hóa tu hành.
Tu hành cốt ở một chữ ‘Ngộ’, một người thầy giỏi có thể giúp học sinh ngộ đạo đạt được hiệu quả gấp bội.
Là sinh viên năm nhất, việc học từ sáng sớm đến chiều tối, kín lịch cả ngày là chuyện thường. Ngày hôm đó, sau khi kết thúc lớp học lớn, tôi và ba người bạn cùng phòng vừa đi đến sân bóng rổ, đã nghe thấy một tràng reo hò.
Tư Tư kéo chúng tôi lại nói muốn vào xem. Chen vào đám đông mới phát hiện, là đệ t.ử của Ngự Thú Tông đang chơi bóng.
Hormone tuổi trẻ náo động khắp sân. Nổi bật nhất trong số đó là một nam tu sĩ có thân hình cao ráo, anh ta cư/ớp bóng rồi quay người ném một quả ba điểm.
Đám đông bùng n/ổ những tràng tán thưởng.
“Diệc Huyên! Diệc Huyên! Diệc Huyên!”
“Sư huynh Diệc Huyên đẹp trai quá!” Tư Tư lẩm bẩm, rồi bắt đầu tiết lộ thông tin cho chúng tôi.
Hóa ra, Diệc Huyên và Hoài Húc mỗi người chiếm một nửa bảng xếp hạng những người được yêu thích nhất trường. Nếu nói Hoài Húc là tảng băng ngàn năm, thì Diệc Huyên chính là suối ng/uồn ấm áp. Anh ta đối xử với ai cũng dịu dàng, lễ độ.
Quả thật như vậy.
Tôi tận mắt thấy anh ta tự mang theo túi Trữ Vật, tay trái nhận lấy đồ uống từ một nữ tu, tay phải nhận khăn tắm từ nữ tu khác, kèm theo là một nụ cười ấm áp dành cho tất cả mọi người. Sầm Diệu nhìn thấy cảnh này, ánh mắt lóe lên, chế giễu: “Cái gì chứ, chẳng qua là bậc thầy giữ cân bằng mà thôi!”
Mọi người đều gật gù đồng tình.
7.
Mấy tháng sau, Đại Tỷ Tân Sinh chính thức bắt đầu. Cuộc thi chia làm hai vòng: Lý thuyết và Thực chiến.
Vòng Lý thuyết kiểm tra kiến thức cơ bản chuyên ngành và sự ngộ đạo của mỗi người. Vòng Thực chiến yêu cầu thí sinh phải tiến vào Bí cảnh.
Vì những người không vượt qua vòng Lý thuyết sẽ không đủ tư cách bước vào Bí cảnh, nên trong thời gian này, tất cả thư viện và phòng tự học của trường đều chật kín người. Tôi lười lãng phí thời gian xếp hàng chờ đợi, đơn giản là mang sách ra ngồi trên chiếc ghế dài ven đường.
Đọc chưa được hai trang sách, đột nhiên một cái bóng đổ xuống. Tôi ngẩng đầu nhìn lên, một người đàn ông đứng ngược sáng mỉm cười ấm áp với tôi.
Là Diệc Huyên của Ngự Thú Tông.
“Vị sư muội này, em có phiền nếu tôi ngồi bên cạnh không?”
Theo bản năng, tôi đảo mắt nhìn xung quanh. Đúng là các ghế dài đều đã có người ngồi, phần lớn còn là các cặp đôi đang trò chuyện.
Tôi dịch sang bên cạnh một chút, “Mời tự nhiên.”
Tôi tiếp tục đọc sách của mình, Diệc Huyên loay hoay với điện thoại một lúc, sau đó đột nhiên triệu hồi Bản Mệnh Thú của mình. Con vật nhỏ kêu lên vài tiếng, nhưng tôi thậm chí còn không ngẩng đầu.
Lại qua một lúc nữa, Diệc Huyên đột nhiên ghé sát lại gần tôi, nhìn bìa sách, “[Ng/uồn Gốc và Sự Phát Triển Của Vô Tình Đạo], không ngờ sư muội chính là nữ tu sĩ duy nhất đăng ký Vô Tình Đạo năm nay.”
Tôi nhíu mày, ra hiệu cho Diệc Huyên giữ khoảng cách. Anh ta cười xin lỗi, định tiếp tục trò chuyện với tôi.
Tôi liếc nhìn anh ta một cái, đôi Pmắt phượng dài hẹp, ngoại hình xuất chúng, quả thực có tư cách để ngang tài ngang sức với Hoài Húc. Chỉ là không biết anh ta cố ý giả vờ ngẫu nhiên gặp gỡ tôi, rốt cuộc là có mục đích gì.
Trời dần tối, tôi không muốn tiếp tục dây dưa với anh ta nữa, bèn đứng dậy rời đi. Diệc Huyên lại nhất quyết muốn đưa tôi đến tận ký túc xá.
“Sư huynh đang nghi ngờ khả năng tự vệ của tôi sao?” Tôi lạnh lùng hỏi.
“Không liên quan đến khả năng, đây là phép tắc của tôi. Nếu sư muội sợ gây hiểu lầm, tôi chỉ cần đi theo sau sư muội là được.”
Tôi nhướng mày, không phản bác nữa. Đối với loại người như Diệc Huyên, thà cứ coi anh ta như một phần của quá trình tu hành. Nếu anh ta có thể khuấy động được cảm xúc của tôi, đó cũng coi như là một bản lĩnh của anh ta.
Dọc đường đi, liên tục có nữ tu sĩ chào hỏi anh ta, anh ta đều lịch sự đáp lại. Đến dưới ký túc xá, tôi vừa định bước lên lầu, Diệc Huyên liền gọi tôi lại.
Tôi dừng bước, anh ta trực tiếp đưa tay về phía mặt tôi. Đồng t.ử tôi co lại, giây tiếp theo Bản Mệnh Ki/ếm đã ở trong tay. Tôi vung ki/ếm về phía trước, ánh sáng lạnh lẽo chợt lóe, bức Diệc Huyên lùi lại cách tôi hơn một mét. Áo trước n.g.ự.c anh ta bị ki/ếm quang rạ/ch rá/ch. Nếu không rút lui nhanh, giờ này đã bị thương rồi.
Anh ta nhíu mày cười khổ: “Là tôi đường đột rồi, trên đầu sư muội có một chiếc lá rụng, tôi muốn giúp em gỡ xuống.”
Như thể để chứng minh lời nói của mình, một chiếc lá rụng từ từ bay xuống từ phía trên đầu tôi. Lúc này, nếu là người khác có lẽ đã vội vàng xin lỗi, nhưng những mánh khóe nhỏ như thế này không thể lừa được tôi.
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
Bình luận
Bình luận Facebook