Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Nhi Lê
- MỘNG CŨ ĐÃ TAN
- Chương 4
"Trục xuất đệ đệ của Hạ Quý phi ra khỏi thư viện. Nếu ai hỏi, cứ nói là ý của Trẫm. Thứ thuộc về Hoàng hậu, kẻ khác không có tư cách nhòm ngó." Chu Kỳ An sầm mặt, lạnh lùng phân phó cho thái giám thân cận.
Ta đứng bên cạnh nhìn vẻ mặt tà/n nh/ẫn của hắn mà suýt chút nữa bật cười thành tiếng. Hạ Vô Song nhòm ngó thứ của ta đâu phải ngày một ngày hai, chẳng lẽ những chuyện đó không phải do Chu Kỳ An hắn ngầm cho phép sao? Giờ đây lại còn giả vờ làm người tốt cho ai xem?
Hồi cung, Chu Kỳ An không hề đến thăm Hạ Vô Song như mọi khi, mà quay về Ngự Thư Phòng triệu tập Ám vệ, "Đi tìm Hoàng hậu, nếu không tìm thấy thì mang đầu về đây kiến Trẫm."
Ám vệ vội vã nhận lệnh. Ngay khi hắn định dập đầu rời đi, Chu Kỳ An lại nói thêm: "Nếu gặp được nàng ấy, nhất định phải nhẹ nhàng giải thích, nói rằng mọi chuyện trước kia đều là lỗi của Trẫm. Đợi nàng ấy trở về, Trẫm sẽ dùng nửa đời còn lại để bù đắp."
Quen biết Chu Kỳ An bao năm, đây là lần đầu tiên ta thấy vẻ hối h/ận hiện rõ trên mặt hắn. Ta không hề nghi ngờ sự chân thành muốn bù đắp của hắn vào lúc này, chỉ là... mọi thứ đã quá muộn màng rồi.
Ám vệ vừa đi, Hạ Vô Song đã nhận được tin hắn hồi cung và vội vã chạy tới, "Đã tìm thấy tỷ tỷ chưa ạ?"
Chu Kỳ An không đáp, chỉ lạnh lùng nhìn ả: "Chưa thấy. Hay là gọi đệ đệ nàng ta, Cố Dục Minh vào cung để hỏi xem sao?"
Nghe thấy cái tên đó, gương mặt Hạ Vô Song thoáng hiện vẻ hoảng lo/ạn, nhưng rồi ả nhanh ch.óng nặn ra một nụ cười: "Được ạ. Mấy ngày trước thần thiếp vừa tới thư viện thăm hắn, ngày mai thần thiếp sẽ đi chuyến nữa, sẵn tiện hỏi thăm tung tích tỷ tỷ luôn."
Chu Kỳ An bất thình lình gạt phăng mọi thứ trên bàn xuống đất, nổi trận lôi đình: "Hạ Vô Song! Nàng thật to gan, đến nước này mà vẫn còn dám nói dối!"
"Hôm nay Trẫm đích thân tới thư viện Hoàng gia, Cố Dục Minh đã c.h.ế.t từ một năm trước rồi! Kẻ đang ngồi đó đèn sách là đệ đệ của nàng! Chuyện lớn như vậy, nàng dám cả gan giấu giếm Trẫm bấy lâu nay?"
"Năm đó nàng đẩy phi tần xuống nước, mẫu gia người ta làm lo/ạn cả lên, Trẫm vì thương tình nàng mất con nên mới để Hoàng hậu chịu tội thay, lòng Trẫm đã sớm bất an. Giờ đây đến đứa đệ đệ duy nhất của nàng ta cũng không giữ nổi, Cố Dục Minh là huyết mạch duy nhất của Cố gia, Trẫm phải ăn nói thế nào với vo/ng linh Cố gia đây?"
Thấy Chu Kỳ An long nhan đại nộ, Hạ Vô Song vội vàng quỳ sụp xuống, nức nở: "Hoàng thượng, chuyện rơi xuống nước năm đó chỉ là ngoài ý muốn, không liên quan đến thần thiếp. Huống hồ đến tận hôm nay vẫn chưa tìm thấy t.h.i t.h.ể, chưa chắc hắn đã c.h.ế.t thật. Chuyện không chắc chắn như vậy, thiếp nói ra cũng chỉ làm chàng thêm phiền lòng."
"Sau đó thiếp nghĩ, đằng nào Dục Minh cũng không còn, suất học ở thư viện bỏ trống thì uổng quá, nên mới để đệ đệ thiếp vào. Changy cũng biết đấy, thư viện tuyển người quá khắt khe, với tư chất của đệ đệ thiếp thì làm sao vào nổi? Nếu sau này Dục Minh trở về, đệ đệ thiếp nhất định sẽ trả lại chỗ cho hắn."
Ta đứng bên cạnh không nhịn được mà cười lạnh. Chính tay ả sắp xếp xe ngựa hại c.h.ế.t Dục Minh, vậy mà còn có thể thốt ra những lời gh/ê t/ởm đến thế.
Trầm mặc hồi lâu, khi cất lời lại, Chu Kỳ An như bị rút cạn toàn bộ sức lực: "Lúc đó nàng vừa mất con, t/âm th/ần bất ổn dẫn đến sai sót cũng là thường tình. Đáng lẽ khi đó Trẫm nên đích thân phái người đưa tiễn Dục Minh."
"Thôi được rồi, chuyện này cứ để nó qua đi."
Nghe vậy, Hạ Vô Song mừng rỡ định nói gì đó, nhưng Chu Kỳ An lại tiếp lời: "Chuyện của nàng, Trẫm sẽ thu xếp ổn thỏa. Đợi sau khi nàng bình an sinh hạ hài nhi, hãy mang hài nhi cho Liên Y nuôi nấng. Coi như đó là sự bù đắp dành cho nàng ta."
"Hoàng thượng!" Hạ Vô Song k/inh h/oàng kêu lên. Nhưng Chu Kỳ An chỉ phất tay ra hiệu cho ả lui xuống.
5.
Chu Kỳ An ngồi thẫn thờ trong Ngự thư phòng đến tận khi đêm muộn, trăng treo đỉnh đầu. Hắn chậm chạp đứng dậy bước ra ngoài, lầm bầm: "Lúc chiều nói với Vô Song như vậy có nặng lời quá không? Dù sao nàng ấy cũng đang mang th/ai."
Hắn vừa lẩm bẩm vừa rảo bước về phía cung của Hạ Vô Song. Thế nhưng, khi đi ngang qua ngự uyển, hắn chợt nghe thấy giọng nói đ/ộc địa của ả: "Vẫn chưa tìm thấy Cố Liên Y sao? Một lũ phế vật, ta cho các ngươi thêm hai ngày nữa."
"Tìm thấy rồi thì bí mật đưa vào cung. Chuyện bản cung giả m.a.n.g t.h.a.i e là không giấu được lâu nữa. Lần trước chuyện giả vờ sảy t.h.a.i đã đổ lên đầu Cố Liên Y, lần này phải bắt nàng ta làm kẻ thế mạng thêm lần nữa mới được!"
Hóa ra, Hạ Vô Song hoàn toàn không hề có th/ai!
Lúc này ta cực kỳ tò mò, Chu Kỳ An sẽ phản ứng thế nào khi biết "Bạch nguyệt quang" bấy lâu nay lại mang bộ mặt q/uỷ quyệt như vậy?
Ta bay đến trước mặt hắn để quan sát. Gương mặt Chu Kỳ An trắng bệch, vết thương trong lòng bàn tay lúc chiều lại rỉ m.á.u. Bước chân hắn rời đi có phần lảo đảo, hoảng lo/ạn.
Ám vệ đi tìm ta đã quay về, chặn hắn trên đường: "Khởi bẩm Hoàng thượng, nô tài đã điều tra kỹ lưỡng, x/á/c nhận Hoàng hậu nương nương đã băng hà. Th* th/ể của Người được lão m/a ma ch/ôn cất ở hậu sơn đạo quán."
Chương 10
Chương 496: Con đường sau này (HẾT)
Chương 13
Chương 12
Chương 16.2
Chương 6
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook