Đế Vương Chỉ Có Một Trường Phong

Đế Vương Chỉ Có Một Trường Phong

Chương 13

20/06/2026 22:13

22

Ta tặng Tiêu Thừa Cẩm một con chó nhỏ.

Hắn vô cùng yêu thích.

Ngày nào tan triều cũng phải chơi với nó một lúc.

Hiện giờ.

Quốc thái dân an.

Triều chính thông suốt.

Biên cương yên ổn.

Khắp thiên hạ không còn ai dám động tới thứ mà Tiêu Thừa Cẩm yêu quý nữa.

Ta sẽ dùng cả cuộc đời này.

Cùng hắn bảo vệ giang sơn xã tắc.

Bảo vệ Tiêu Thừa Cẩm.

Ngoại truyện ngắn nhưng siêu ngọt

Đầu xuân.

Hoa anh đào trong Ngự hoa viên nở rộ.

Cây quế ở Phượng Nghi cung cũng đã nhú mầm non.

Tiêu Thừa Cẩm nói muốn cùng ta vi hành.

Nói là vi hành.

Thật ra chỉ là đi du ngoạn mà thôi.

Chúng ta không mang theo bất kỳ thị vệ hay nha hoàn nào.

Đi tới đâu tính tới đó.

Có lúc mỗi người cưỡi một ngựa.

Có lúc lại cùng cưỡi một con.

Tiêu Thừa Cẩm chẳng đứng đắn chút nào.

Đang cưỡi ngựa cũng dám vén vạt áo ta lên.

May mà nơi này là thảo nguyên.

Mấy dặm xung quanh chẳng có lấy một bóng người.

Điểm đến đầu tiên của chúng ta là Đan Châu.

Nơi ta từng sống suốt ba năm.

Tiêu Thừa Cẩm hứng thú với mọi thứ ở đây.

“Trường Phong, món ăn ngươi thích nhất ở Đan Châu là gì?”

Ta dẫn hắn tới một quán mì.

Ông chủ là người c/âm đi/ếc.

Nhưng tay nghề nấu ăn thì tuyệt đỉnh.

Không ngờ ông ấy vẫn nhận ra ta.

Ông dùng thủ ngữ hỏi người bên cạnh ta là ai.

Ta mỉm cười, ra hiệu đáp lại.

Tiêu Thừa Cẩm tò mò:

“Các ngươi nói gì thế?”

“Ta nói với ông ấy... Ta là phu quân của ngươi.”

Tiêu Thừa Cẩm mỉm cười thân thiện với ông chủ.

“Vậy ông ấy có hài lòng với vị lang quân tuấn tú mà ngươi tìm được không?”

“Vừa lòng vô cùng.”

Mì nhanh chóng được mang lên.

Ta và hắn mỗi người một bát.

Ăn xong, Tiêu Thừa Cẩm tán thưởng:

“Quả thực tuyệt hảo.”

Chúng ta giống như những người dân bình thường.

Tản bộ trên phố.

Gặp chuyện bất bình thì ra tay giúp đỡ.

Đi một hồi.

Chúng ta bước vào một gánh hát.

Người trên sân khấu đang thao thao bất tuyệt ca ngợi đương kim hoàng đế anh minh thần võ, tài đức song toàn, thương dân như con.

Tiêu Thừa Cẩm ho khẽ một tiếng.

Biểu cảm có chút không tự nhiên.

Ta ghé sát tai hắn thì thầm:

“Người trên đó nói chẳng sai chút nào.”

Tiêu Thừa Cẩm bất đắc dĩ liếc ta.

Ai ngờ.

Sau khi kể về hoàng đế xong.

Người kể chuyện lại bắt đầu nhắc tới Định Nam Đại tướng quân.

Ông ta tô vẽ đủ kiểu về việc ta đá/nh đuổi người Man.

Rồi lại kể ta đã lấy đầu phế Thái tử Tiêu Thừa Duệ giữa muôn trùng nguy hiểm như thế nào.

Lần này đến lượt ta ho khan che giấu.

Nếu không nghe thấy tên mình.

Có đá/nh ch*t ta cũng chẳng nhận ra đó là đang kể về mình.

Tiêu Thừa Cẩm tất nhiên không chịu bỏ qua cơ hội này.

Hắn ghé sát tai ta cười:

“Đại tướng quân của trẫm cũng biết ngượng sao?”

Ta trừng mắt nhìn hắn.

Ngày hôm sau.

Ta dẫn hắn lên Vân Sơn.

Nơi này vẫn chẳng thay đổi gì nhiều.

Sơn trại vẫn còn đó.

Chỉ là không còn người nữa.

Các huynh đệ năm xưa hoặc đã nhập ngũ, hoặc trở về quê nhà.

Ta cố ý trêu hắn:

“Tiêu Thừa Cẩm. Có muốn làm áp trại phu nhân của ta không?”

“Muốn.”

“Vậy gọi một tiếng phu quân cho bản trại chủ nghe thử xem?”

Tiêu Thừa Cẩm cực kỳ phối hợp:

“Phu quân.”

“...”

Phía sau núi có một hồ nước nóng tự nhiên.

Ta và hắn cùng ngâm mình bên trong.

Hắn ôm lấy ta từ phía sau.

Ta thoải mái đến mức nheo mắt lại.

Hắn luôn thích hôn những vết s/ẹo trên người ta.

Và nhất định phải biết rõ nguồn gốc từng vết một.

Khi môi hắn chạm lên vết s/ẹo do đ/ao để lại nơi thắt lưng ta.

Ta bỗng lên tiếng:

“Vết s/ẹo này là do năm đó trên đường chạy trốn, Tiêu Thừa Duệ muốn động vào ta nên để lại.”

Động tác của Tiêu Thừa Cẩm khựng lại.

Sau đó nụ hôn càng thêm nặng nề.

“Trường Phong của ta đã phải chịu khổ rồi.”

Ta khẽ cong môi cười.

“Nhưng hắn chưa từng được như ý.”

“Những lời ta nói trong ngục năm đó...”

“Chỉ là lời nói trong lúc tuyệt vọng mà thôi.”

Tiêu Thừa Cẩm đứng dậy.

Đi vòng ra trước mặt ta.

Nâng cằm ta lên rồi hôn thật mạnh.

...

Lời tác giả:

Có một chi tiết trong truyện tôi quên nhắc tới:

Tạ Trường Phong và phế Thái tử Tiêu Thừa Duệ chưa từng phát sinh bất kỳ qu/an h/ệ nào.

Trước đó Trường Phong từng nói “ai muốn hôn thì cứ hôn”, đó chỉ là lời nói tự bỏ mặc bản thân trong lúc tuyệt vọng mà thôi.

_END_

Danh sách chương

3 chương
20/06/2026 22:13
0
20/06/2026 22:13
0
20/06/2026 22:12
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu