CHIẾN LƯỢC THAO TÚNG

CHIẾN LƯỢC THAO TÚNG

Chương 10

24/02/2026 12:05

Anh cứ như thể là một trong số các giám khảo khiến tôi vô cùng căng thẳng, nhưng kết quả buổi bảo vệ luận văn vẫn diễn ra suôn sẻ và kết thúc mỹ mãn.

Lúc tôi rời đi, anh lẳng lặng đi theo sau, không xa không gần.

Tôi cảm thấy vô cùng phiền lòng, dừng lại ở một con đường nhỏ vắng người rồi quay đầu nhìn anh: "Anh đi theo em làm gì? Em sẽ không theo anh về đâu, anh b/ắt n/ạt em đến c.h.ế.t đi được, em chịu không nổi."

Thẩm Khải Ngọc cao hơn tôi rất nhiều, anh bước đến trước mặt tôi: "Rõ ràng là những biện pháp 'bảo dưỡng' bình thường thôi mà, là do em không chịu nổi cách anh trêu chọc em, chứ không phải không chịu nổi chuyện đó."

Anh nhìn có vẻ như không ép buộc, nhưng thực chất lại là từng bước ép sát.

Gương mặt tôi lạnh nhạt: "Giờ em không muốn làm hòa với anh nữa, sau này anh lại nh/ốt em thì sao?"

Thẩm Khải Ngọc mỉm cười: "Chuyện này dễ thôi. Chỉ cần em không tùy tiện bỏ rơi anh, không đòi chia tay, anh sẽ không bao giờ làm thế nữa, Bảo Bối."

Anh thật sự chẳng buồn che giấu sự cường thế và bá đạo của mình.

Tôi cũng cố gắng nói đạo lý một cách yếu ớt: "Như thế là sai trái."

Thẩm Khải Ngọc gật đầu: "Được, anh biết rồi."

Tôi cảm thấy cuộc đối thoại của chúng tôi chẳng có chút hiệu quả nào cả.

Tối đến, anh tới căn hộ của tôi. Đứng ở cửa hồi lâu, anh mới gõ cửa rồi nói: "Vậy anh về trước đây, có việc gì cứ gọi cho anh. Anh không ép em đâu, Chỉ Bảo."

Tôi đứng bên trong cửa, nhìn biểu cảm lạc lõng của anh qua màn hình giám sát, thấy bóng hình anh căn bản chẳng nhúc nhích lấy một bước, tôi đành mở cửa ra.

Anh lập tức ngước mắt lên, khàn giọng gọi: "Nhung Si."

Tôi giữ vẻ mặt nghiêm nghị: "Sao anh lại thế này chứ? Bám dai như đỉa chẳng giống phong cách của anh tí nào."

Thẩm Khải Ngọc tiến lại gần: "Em áp cái kính lọc lên người anh sâu đậm quá rồi đấy, Bảo Bối."

Anh căn bản chẳng phải hạng người tốt lành gì.

Tôi hếch cằm lên hỏi: "Anh thực sự thích em sao?"

Thẩm Khải Ngọc nhẹ nhàng ôm lấy tôi: "Rất thích, lúc nào cũng rất thích. Em muốn gì anh cũng chiều theo ý em, chúng ta làm hòa đi."

Tôi tựa mặt vào vai anh, khẽ gọi: "Thẩm Khải Ngọc."

Tôi không muốn đố kỵ với anh nữa. Kể từ khi có được tình yêu đ/ộc nhất vô nhị từ anh, sự đố kỵ đã sớm biến chất thành một loại chiếm hữu vặn vẹo. Tôi sẽ vì sự quan tâm của anh mà vui sướng, cũng sẽ vì sự hờ hững của anh mà tức gi/ận. Tôi sẽ gh/en tị khi bên cạnh anh có người khác, bởi tôi sợ rằng mình có cũng được mà không có cũng chẳng sao.

Thẩm Khải Ngọc đóng cửa lại, bế bổng tôi lên đi vào trong: "Còn em thì sao? Có thích anh không?"

Tôi mặc kệ anh đặt mình xuống giường, khẽ đáp: "Nếu không thích, sao em có thể để anh làm những chuyện đó với mình? Thẩm Khải Ngọc, là em theo đuổi anh trước mà."

Cho dù có mang ý đồ không tốt thì đã sao, chẳng phải tôi cũng chỉ "không tốt" với mỗi mình anh, chỉ để mỗi mình anh hôn, để mỗi mình anh bày bố, chưa bao giờ từ chối bất cứ yêu cầu nào của anh đó ư.

Nhưng rõ ràng, có kẻ cứ tưởng mình đang đi chinh phục, mà không biết đó thực chất là sự phóng túng, thậm chí là dẫn dụ của người kia.

Nghe thấy lời này, trái tim Thẩm Khải Ngọc mềm nhũn đi. Anh ép người xuống, nâng lấy mặt tôi: "Đúng vậy, đòi hôn anh, không vừa ý là đòi bỏ nhà ra đi, Nhung Si, anh thật sự không dám đắc tội với em."

Thực tế thì từ nhỏ đến lớn, cái tính khí của tôi đều là do Thẩm Khải Ngọc chiều hư mà thành. Nhỏ nhen, yếu đuối lại dễ dàng thỏa mãn. Anh chỉ cần gọi một tiếng "em trai" là tôi đã lon ton chạy tới làm đàn em của anh rồi.

Tôi vòng tay qua cổ anh: "Em muốn anh phải yêu em, yêu em nhất, thì em mới ở bên anh, mới nghe lời anh."

Thẩm Khải Ngọc bế tôi dậy, ấn vào lòng mình, hôn lên vành tai tôi: "Nói rồi đấy nhé, em mà dám lừa anh, anh sẽ nh/ốt em lại, tuyệt đối không phải kiểu để em muốn trốn là trốn được đâu."

Quả thực anh đã cố ý để mẹ đưa tôi đi, anh luôn muốn tôi phải chấp nhận một Thẩm Khải Ngọc ở một mức độ nào đó. Đây là những chuyện sau này tôi mới dần hiểu ra.

Tôi hừ hừ một tiếng: "Thẩm Khải Ngọc, anh như vậy làm em chẳng thấy mình x/ấu xa tí nào nữa."

Thẩm Khải Ngọc hôn lên má tôi: "Anh yêu em." X/ấu xa ở đâu chứ? Rõ ràng là ngoan đến mức không chịu nổi.

Anh chợt nhớ lại mấy năm trước, khoảng thời gian giấy báo nhập học mới gửi về, có một chàng thiếu niên đã đưa tay đặt lên đùi anh, ghé sát lại gần để trò chuyện.

Ánh mắt ấy sáng ngời và sạch sẽ, nhưng những hành động trêu chọc vô tình kia đã bị anh nhìn thấu hoàn toàn. Khi đó anh đã biết rằng, anh có thể yêu Nhung Si được rồi.

13.

Thật ra mấy năm nay, không chỉ Thẩm Khải Ngọc trưởng thành hơn mà tôi cũng chín chắn lên không ít.

Sau khi tốt nghiệp, chuyện chúng tôi bên nhau không còn giấu giếm được nữa. Nhà họ Thẩm coi như đã hoàn toàn mặc kệ chúng tôi. Còn mẹ tôi, giờ bà đang kinh doanh nhỏ, cũng chẳng buồn hỏi han đến chuyện của hai đứa. Chỉ là những năm nay, mỗi bận lễ Tết tôi về nhà, bà thường vô thức nhìn ra ngoài cửa. Có một lần, bà không nhịn được mà hỏi: "Cậu ấy không đến à?"

Tôi mỉm cười: "Có đến ạ, đang ở dưới lầu."

Danh sách chương

4 chương
24/02/2026 12:05
0
24/02/2026 12:05
0
24/02/2026 12:05
0
24/02/2026 12:05
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Mới cập nhật

Xem thêm

Tôi tận tụy phụng dưỡng mẹ chồng 20 năm, chồng lại đòi ly hôn ngay ngày sinh nhật tuổi 45, mẹ chồng bình thản gật đầu, sau khi hoàn tất thủ tục, luật sư công bố di chúc bà để lại toàn bộ 30 triệu tiền thừa kế cho tôi, chồng cũ quỳ sụp xuống ngay tại chỗ.

Chương 15

5 phút

Nghỉ hưu giấu con có 3,5 tỷ, chỉ nói là còn 80 triệu, hôm sau con dâu đưa tôi một chiếc thẻ

Chương 19

8 phút

Mẹ chồng lừa lấy 3,2 tỷ tiền hồi môn của tôi để mua xe sang cho em chồng, hôm sau cảnh sát gõ cửa nhà

Chương 19

12 phút

Mẹ chồng nằm viện tôi ứng trước 200 triệu, xuất viện bà đem hết tiền cho em chồng, 3 tháng sau bà bàng hoàng

Chương 6

21 phút

Bác cả mừng thọ không mời nhà tôi, chủ vựa hải sản tìm đến tận cửa: 40 thùng cua hoàng đế đứng tên ông, đến lúc thanh toán rồi

Chương 19

30 phút

Dì gửi canh, tôi chê ngọt đổ xuống cống, thứ thợ sửa ống nước lôi ra khiến tôi lạnh sống lưng

Chương 16

35 phút

Chồng bán nhà 28 tỷ đưa nhân tình đi định cư khi tôi đi công tác, vừa đặt chân đến Đức thì nhận tin: Tài sản đã bị phong tỏa

Chương 23

39 phút

Lương hưu tôi gần chục triệu, chồng chỉ hơn một triệu, cả hai mạnh ai nấy tiêu; sau ba năm, người khách nữ mà ông ấy quen khi đi bán hàng rong lại trở thành bạn cùng phòng mới của tôi

Chương 12

45 phút
Bình luận
Báo chương xấu