Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trưa ngày hôm sau, Trương Dung Dung quay về, nhìn thấy tôi đang ngồi thu lu trên giường cô ấy, khuôn mặt vô cảm nhìn chằm chằm về phía trước.
"Cậu đến rồi à?" Đôi mắt xinh đẹp của Trương Dung Dung cong lên thành hai hình vành trăng khuyết: "Tôi đợi cậu lâu lắm rồi đấy, sao bây giờ cậu mới đến vậy?"
Môi tôi không còn chút m/áu nào, cổ họng khô khốc như bị ai đó dùng d/ao cứa vào: "Mày không phải là cô ấy, rốt cuộc mày là ai?"
Trương Dung Dung trước mặt lại bật cười, giọng nói trở nên hơi thô lỗ ồm ồm: "Ai nói tôi không phải cô ấy? Tôi chính là Trương Dung Dung mà! Tiểu Lam, Tiểu Lam, Tiểu Lam! Cô bạn thân thiết Tiểu Lam của tôi!"
Ba tiếng Tiểu Lam này một tiếng lại ồm ồm hơn tiếng trước, gọi đến tiếng cuối cùng, đã hoàn toàn biến thành giọng của một gã đàn ông đang cố tình bóp giọng éo éo để nói chuyện.
Tôi r/un r/ẩy lên tiếng hỏi: "Mày... mày đã nhìn lén cô ấy bao lâu rồi?"
Trương Dung Dung chớp chớp mắt: "Cậu đoán xem?"
Hắn nhìn tôi không chớp mắt không nói tiếng nào, sau đó phụt một tiếng bật cười khanh khách, nói ra một con số khiến tôi buồn nôn g/ớm ghiếc.
Hắn bóp giọng eo éo nói: "Ba năm rồi đấy!"
Ba năm trời, hắn trốn chui trốn nhủi dưới gầm giường của cô ấy suốt ba năm ròng rã.
Ba năm đã đủ để một người bắt chước người khác đến mức giống hệt từng chi tiết nhỏ.
Hắn hơi cúi đầu, dùng ngón tay xoắn nhẹ lọn tóc, giọng mang theo chút e dè: “Không ngờ ngay cả mẹ của Dung Dung cũng không nhận ra tôi là giả. Xem ra cậu cũng không thể nhìn ra đâu, cô bạn thân à.”
Tôi tức gi/ận gào thét: "Cái thằng cặn bã này, sao cậu dám đối xử với cô ấy như vậy!"
"Tôi là cặn bã sao?" Hắn cứ như vừa nghe được một câu chuyện cười nào đó nực cười lắm: "Cậu gi*t ch*t Dung Dung mà lại còn mặt mũi đi chỉ trích ngược lại tôi sao?"
Hắn chầm chậm tiến từng bước về phía tôi, dùng móng tay ấn mạnh vào vai tôi: "Tôi yêu cô ấy, cho nên tôi mới biến thành cô ấy, tôi có lỗi gì sao? Dung Dung không hề hay biết đến sự tồn tại của tôi, tôi cũng chưa bao giờ làm hại cô ấy cả!"
"Dung Dung là cô gái tuyệt vời nhất trên cõi đời này! Ngoài cô ấy ra, đời này kiếp này tôi sẽ không bao giờ yêu thêm bất kỳ người phụ nữ nào khác nữa!"
"Còn cậu thì sao, chỉ vì một chuyện cỏn con không đâu vào đâu, vậy mà lại tự tay hại ch*t bạn thân của mình, cái đồ sát nhân m/áu lạnh nhà cậu!"
Tôi đ/au khổ lắc đầu ng/uầy ng/uậy, nhưng lại nhận ra bản thân mình quá yếu ớt không thể nào lên tiếng thanh minh phản bác lại được.
"Tôi... tôi không cố ý đâu, tôi chỉ là quá tức gi/ận nên mới..."
Nói đến câu cuối cùng, ngay cả bản thân tôi cũng không còn tin vào lời mình nói nữa.
Có lẽ hắn nói đúng.
Cho dù hắn là một tên bi/ến th/ái bệ/nh hoạn đã trốn chui trốn nhủi sinh sống dưới gầm giường nhà người ta suốt ba năm trời, cho dù hắn đi/ên cuồ/ng đến mức vì muốn biến thành Dung Dung mà sẵn sàng đi phẫu thuật thẩm mỹ toàn thân, mỗi ngày đều bắt chước sao chép y đúc từng cử chỉ hành động của cô ấy.
Nhưng cái tên bi/ến th/ái này chưa từng làm tổn hại gì đến cô ấy...
Còn tôi, ngoài miệng cứ luôn miệng nói rằng mình là người quan tâm cô ấy nhất trên đời, vậy mà chỉ vì một chuyện nhỏ lại tự tay tước đi mạng sống của cô ấy.
Tôi mới chính là kẻ có tội.
Hắn từ tốn lên tiếng, như đang phán xét: “Cậu là kẻ có tội.”
Hắn đưa tay chỉ ra ngoài cửa sổ, giọng nói dần trở lại giống hệt Dung Dung: “Nếu tôi là cậu, tôi sẽ lập tức nhảy từ trên này xuống, rơi thẳng xuống địa ngục để tạ tội với Dung Dung. Cậu căn bản không hề yêu thương cô ấy. Cậu h/ận cô ấy, cậu ganh tị với cô ấy!”
"Cậu có biết tại sao tôi lại muốn gi*t ch*t những người đó không?" Đôi mắt hắn ngập tràn sự đi/ên lo/ạn, khuôn mặt vặn vẹo biến dạng không còn giống Trương Dung Dung nữa, hệt như một kẻ đi/ên sắp sửa sụp đổ phát rồ.
"Cậu có biết lũ khốn nạn đó đã làm gì với Dung Dung không? Bọn chúng đều đáng ch*t hết!"
"Mấy gã đàn ông khốn kiếp đó, đã làm ra những chuyện đồi bại cầm thú gì với Dung Dung của tôi!"
Tôi sụp đổ gào khóc nức nở, quỳ sụp xuống đất dùng hai tay bịt ch/ặt lấy lỗ tai, bởi vì tôi không dám nghe thêm bất cứ lời nào nữa: "Cậu đừng nói nữa! Tôi c/ầu x/in cậu đừng nói thêm nữa!"
Hắn không chịu buông tha cho tôi.
"Từ năm lên bảy tuổi cho đến tận năm mười lăm tuổi, bọn chúng đã thay phiên nhau làm ra cái loại chuyện s/úc si/nh đó với Dung Dung!"
"Suốt chín năm ròng rã, cậu mang tiếng là người bạn thân nhất của cô ấy vậy mà lại không hề phát hiện ra một chút bất thường nào! Cậu không cảm thấy bản thân mình đáng ch*t sao? Cậu thực sự coi cô ấy là người bạn tốt nhất của mình sao! Tả Lam!"
Những mảnh vỡ ký ức trong quá khứ thi nhau đ/âm thẳng vào n/ão bộ tôi.
Năm lên bảy tuổi, Trương Dung Dung bỗng nhiên sống ch*t không chịu mặc váy nữa.
Mẹ của Trương Dung Dung luôn rất thích làm điệu chải chuốt cho con gái mình, cho nên dù nói thế nào dì ấy cũng bắt ép cô ấy phải mặc vào người mấy chiếc váy công chúa lộng lẫy đủ màu sắc sặc sỡ.
Thế nhưng đứa trẻ vốn dĩ luôn ngoan ngoãn hiểu chuyện như cô ấy lần này lại thà chọc cho mẹ tức gi/ận cũng kiên quyết không chịu mặc.
Tôi hỏi cô ấy tại sao lại như vậy, cô ấy ấp úng ngập ngừng trả lời: "Tớ không thích mặc váy, tớ thấy mặc quần vừa tiện lợi hơn, mà lại còn trông rất bảnh bao ngầu lòi nữa chứ..."
Bắt đầu từ dạo đó, tôi không bao giờ nhìn thấy cô ấy mặc váy thêm lần nào nữa.
Cũng chính từ ngày hôm đó, tính tình cô ấy trở nên thay đổi thất thường, sáng nắng chiều mưa.
Lúc nổi gi/ận, bất kể lời lẽ gì cô ấy cũng có thể buông ra, nói không hề kiêng dè. Nghe xong, mặt tôi tức gi/ận hầm hầm, lập tức lớn tiếng tuyên bố c/ắt đ/ứt tuyệt giao với cô ấy.
Thế nhưng sau đó, Trương Dung Dung lại m/ua cho tôi rất nhiều quà, gửi cả chục bức thư tay, viết đầy những lời xin lỗi dài dòng, sướt mướt để c/ầu x/in tôi tha thứ, thái độ chân thành đến mức gần như hạ mình.
Chính cái dáng vẻ khép nép đó của cô ấy khiến tôi không nỡ, hết lần này đến lần khác lại mềm lòng quay đầu tha thứ cho cô ấy.
Chương 12
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Chương 13
Chương 3.2
Chương 10
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook