Thần Đạo Đan Tôn

Thần Đạo Đan Tôn

Chương 1124: Ngũ Tông tái hiện

05/03/2025 20:00

Trương Mạch cười lạnh, hắn giơ tay lên, xoát xoát xoát, mấy đạo ki/ếm quang quét tới Đinh Bình.

Hắn được xưng Tiểu Ki/ếm Đế, ở trên Ki/ếm Đạo tự nhiên có ngộ tính kinh người, giở tay nhấc chân trong lúc đó đều là ki/ếm ý.

Đinh Bình không sợ, hai tay siết ch/ặt, hét lớn một tiếng oanh ra.

Thình thịch!

Lực lượng cường đại nén lại, tạo thành một tấm chắn, ki/ếm quang quét qua, nhưng bị sanh sanh mai một.

- Hả?

Trương Mạch lộ ra chút ngạc nhiên, chiến lực của đối phương mạnh đến nổi có chút ngoài dự liệu.

Rõ ràng chỉ là Phá Hư tầng ba, tại sao mạnh như vậy?

- Ta còn kém sư phụ, nhưng trấn áp ngươi lại không có vấn đề!

Đinh Bình lắc cổ, ba ba ba, trong cơ thể hắn truyền ra tiếng vang khớp xươ/ng bạo động.

Tuy không thể học được Bất Diệt Thiên Kinh, nhưng hắn được truyền Cửu Long Phách Thể Thuật, lúc này mới có thể để hắn ở Phá Hư tầng ba, lực lượng liền có thể so với tầng chín, chiến lực bộc phát ra thì càng thêm đ/áng s/ợ.

Trương Mạch gi/ận dữ, trước đây hắn cùng Lăng Hàn là một bối phận, thậm chí hắn từng có thể áp chế Lăng Hàn. Nhưng bây giờ đệ tử của đối phương cư nhiên cũng dám nói, trấn áp hắn không thành vấn đề?

Dựa vào, quá kiêu ngạo!

Hắn rút ki/ếm nói:

- Thiếu niên, ngươi thật ngông cuồ/ng!

- Không phải cuồ/ng, mà là tự tin!

Thần thái của Đinh Bình phi dương, đối mặt bất cứ địch nhân nào cũng không thể khiếp đảm, này là lý niệm Lăng Hàn dạy cho hắn. Dĩ nhiên, không khiếp đảm và chịu ch*t là hai việc khác nhau, biết không địch lại phải nghĩ biện pháp thoát thân, còn sống mới có khả năng lật bàn.

- Thật làm cho người c/ăm tức a!

Trương Mạch hừ một tiếng, trường ki/ếm xuất kích.

Hắn không hề cố kỵ, không quản nơi này là Đinh gia hay chỗ nào, ki/ếm quang lóng lánh dương động, ki/ếm quang dài đến trăm trượng, nhất thời tạo thành đại phá hư.

Đinh Bình hét lớn nói:

- Ra ngoài đ/á/nh một trận!

Nếu đổi lại là ở Tiểu Thế Giới tự nhiên có thể lên trời chiến đấu, nhưng bây giờ chỉ có thể đi ra ngoài.

- Lòng dạ đàn bà!

Trương Mạch không thèm để ý, ở trong mắt hắn, những người này vẫn là con kiến hôi của Tiểu Thế Giới, vốn là dùng để luyện thành Nhất Giới Đan, hiện tại một chút ý nghĩa cũng không có, vậy hắn càng không để ý.

Oanh, ki/ếm quang quét ngang, phòng ốc hủy diệt, sinh linh ch*t hết, này là lực lượng nghiền ép.

- Ch*t ti/ệt!

Đinh Bình rống gi/ận, chiến lực toàn bộ khai hỏa, công về phía đối phương, ngăn cản đối phương tàn sát.

Đinh Bình chiến Trương Mạch.

Ở trên cảnh giới, Đinh Bình kém sáu tầng, nhưng hắn sử dụng các loại th/ủ đo/ạn, chiến lực lại không thua Trương Mạch, thậm chí bởi vì thể lực kéo dài không dứt, quốc thế vô tận, hắn còn có thể kiên trì lâu hơn Trương Mạch.

Hai người đại chiến, rất nhanh thì Đinh gia biến thành phế tích, chí ít một phần ba tộc nhân bị dư ba chiến đấu gạt bỏ.

Trương Mạch càng đ/á/nh càng kinh hãi, hắn vốn tưởng rằng có thể dễ dàng bắt Đinh Bình, không nghĩ tới chiến lực của đối phương mạnh như vậy, còn đ/á/nh tiếp như thế hắn thậm chí sẽ thua!

Điều này làm cho hắn phát đi/ên.

Đánh không lại Lăng Hàn còn chưa tính, dù sao tên kia là bi/ến th/ái, ngay cả sư phụ hắn, sư phụ của sư phụ hắn, thậm chí thiên kiêu của Thần giới đến cũng không thể làm gì. Nhưng bây giờ ngay cả đồ đệ của đối phương cũng cường đại như vậy, điều này để hắn làm sao chịu nổi.

- Ha hả, thực sự là không ngờ, không chỉ Lăng Hàn yêu nghiệt, ngay cả đồ đệ hắn thu cũng không thể kh/inh thường!

Một cô gái xinh đẹp từ trên trời giáng xuống, phía sau nàng có hai cánh chim, nhẹ nhàng chấn động, để cho nàng có thể phi hành ở trên trời.

Ở Tiểu Thế Giới, hai cái cánh này không có chút tác dụng, dù sao chỉ cần nhảy vào Sinh Hoa Cảnh là có thể phi hành, nhưng ở Thần giới liền không giống nhau.

Tinh Thần cảnh mới có thể hiểu Thiên Địa bí mật, ngao du trên trời cao.

Hợp Ninh Tinh có bao nhiêu Tinh Thần cảnh?

Bởi vậy, ở Thần giới có cánh, vậy ít nhất có thể sớm hơn người khác mấy triệu năm, thực hiện được mộng tưởng bay trên trời.

Đông Linh Nhi, cao đồ của Vân Phượng Tông.

- Hừ, nói mát cái gì chứ, nhanh trợ giúp ta trấn áp người này!

Trương Mạch bất mãn nói.

- Trước không phải có người tràn đầy tự tin, nói không cần giúp đỡ sao?

Đông Linh Nhi cười nói, chiến lực của nàng không kém Trương Mạch, hơn nữa còn có năng lực phi hành, tự nhiên không sợ bị Đinh Bình đào tẩu.

- Phế thoại, nếu không một mình ngươi thử xem?

Trương Mạch hừ một tiếng, trình độ bi/ến th/ái của tiểu tử này gần như không kém gì Lăng Hàn trước đây, một thân quái lực, đ/á/nh cho hắn cũng có chút không dám đón đỡ.

- Đêm dài nhiều mộng, mau giải quyết tiểu tử này, dù sao Hoàng Đô còn có mấy Phá Hư Cảnh.

Đông Linh Nhi không đấu khẩu nữa, trực tiếp gia nhập chiến đấu.

- Phá Hư Cảnh cũng không quá sợ, chỉ là lão Long kia cần kiêng kỵ một chút.

Trương Mạch nói.

- Mấy vị trưởng bối đều đã bước vào Thần cảnh, dưới sự liên thủ, lão Long lại tính là gì!

Đông Linh Nhi xuất thủ vô tình, từng chiêu đều muốn phế bỏ Đinh Bình.

Ngược lại, tạm thời bọn họ chỉ cần một khôi lỗi ngồi ở trên ngôi vị hoàng đế, mà bản thân khôi lỗi có tu vi hay không, này tự nhiên là không có ảnh hưởng.

Đinh Bình nghe vậy, trong lòng nghiêng trời lệch đất.

Hắn biết, đối phương là cố ý nói cho hắn nghe, mục đích là muốn tan rã ý chí chiến đấu của hắn. Bất quá, bọn họ trăm triệu lần không nghĩ tới, Lăng Hàn đột nhiên trở về, hơn nữa chỉ dùng hơn ba tháng liền tạo ra được bốn Sơn Hà Cảnh!

Hiện tại lực lượng Thần cấp ở Hoàng Đô, là sắp tới mười vị, hơn nữa chiến lực của Lăng Hàn, Tu La M/a Đế còn là Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn.

Lấy cảnh giới chênh lệch lớn ở Thần giới, một ngón tay của Lăng Hàn là có thể trấn áp toàn bộ.

Chờ một chút!

Đinh Bình thầm nói, nếu như hắn đào tẩu, đối phương có thể sinh lòng kiêng kỵ, kéo dài thời gian tiến công hay không? Sư phụ làm sao có thời giờ ở đây bồi những tiểu nhân vật này chơi đùa, hành trình của bọn họ là cả Thần giới a!

Liền quyết định như vậy!

Đinh Bình đột nhiên rút lui, chỉ thủ chứ không công nói:

- Ta nguyện ý hợp tác với các ngươi, nhưng các ngươi phải bảo chứng, không tổn thương ta, không phế tu vi của ta!

- Hả?

Đông Linh Nhi cùng Trương Mạch liếc nhìn nhau, có chút kỳ quái.

Vì sao tiểu tử này đột nhiên chịu thua?

Là bởi vì biết bọn họ liên thủ công kích, không có khả năng may mắn tránh khỏi sao? Hắc hắc, là người tóm lại sợ ch*t, huống chi tiểu tử này chưa tới hai mươi tuổi, thiếu niên đắc ý, tự nhiên càng không hy vọng biến mất.

---------------

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu