Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Năm ngày liền.
Lần này mới thật sự là quá đáng.
So với lần trước, đúng thật là đom đóm so với mặt trăng.
Trong lúc đó, vì lo nghĩ cho tình trạng cơ thể.
Quá sức chịu đựng.
Tôi cố dùng giọng nói đã khản đặc, vùng vẫy muốn giải thích: "Em cứ tưởng..."
Đôi mắt Văn Tùy Ngọc sâu thẳm, ánh nhìn rơi trên những dấu vết loang lổ: "Bảo bối cũng nhìn thấy những dòng đạn mạc đó sao?"
Tôi có giây phút ngỡ ngàng: "Anh cũng..."
Văn Tùy Ngọc gật đầu: "Ừm."
"Không có Omega nào, có độ tương thích cao với anh cả. Nếu bắt buộc phải nói, thì ở ngay phòng bên cạnh có một bạn b/ệnh, cũng giống anh, dăm bữa nửa tháng lại đến khách sạn này để trải qua thời kỳ đặc biệt."
Tôi chớp chớp mắt: "Từ Tuế là người ủng hộ tình yêu AO, cậu ta không thích Beta."
Văn Tùy Ngọc đúc kết lại: "Đều là giả hết."
"Bọn họ hẹp hòi, không ưa nổi việc chúng ta sống hạnh phúc như vậy, nên mới đến phá đám đấy."
Đến đây, mọi hiểu lầm đã được xóa bỏ chỉ trong một nốt nhạc.
Vốn tưởng rằng tôi đã có thể thoát được một kiếp.
Nào ngờ.
Văn Tùy Ngọc lại càng hưng phấn hơn.
"Cho nên bảo bối cũng thích như thế này, đúng không?"
"Trước đây vợ luôn cảm thấy anh làm chưa đến nơi đến chốn, phải không?"
"Thanh Thanh bảo bối có phải chưa từng được thỏa mãn thật sự đúng không?"
Sự thật đúng là như vậy.
Nhưng sau khi qua miệng hắn nói ra.
Sao nghe kiểu gì cũng thấy sai sai.
Tôi hơi x/ấu hổ, ấp a ấp úng chẳng thốt nên lời.
Văn Tùy Ngọc bật cười: "Không sao đâu, anh cũng vậy."
"Vậy chúng ta tiếp tục nhé, được không em?"
Chương 8
Chương 10
Chương 13
Chương 17
Chương 11
Chương 13
Chương 16
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook