Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lúc thì là bọn đòi n/ợ cầm d/ao phay đuổi theo, tôi liều mạng chạy trốn.
Lúc thì ở trong phòng qu/an t/ài, tường bong tróc, rơi xuống đ/ập trúng người tôi.
Lúc thì trời tuyết lớn đi giao đồ ăn, xe lật, đồ ăn đổ hết, bị khách mắ/ng ch/ửi thậm tệ.
Lúc thì ở KTV bị khách bi/ến th/ái làm khó, ép tôi li /ếm rư/ợu trên quần hắn.
Vô số hình ảnh quá khứ ào ạt cuốn tới, cảm xúc đ/è nén trong lòng đi/ên cuồ/ng sinh sôi.
Rồi, ở điểm cuối của con đường đ/au khổ ấy, tôi nhìn thấy một người.
Trong vô thức, tôi khẽ lẩm bẩm trong mơ:
“Ninh Thời Hành… tôi mệt quá.”
Lần này, một nụ hôn lạnh lẽo rơi xuống trán tôi.
Kèm theo giọng nói r/un r/ẩy:
“Lạc Lạc, em chịu khổ rồi.”
14
Sáng sớm, khi tôi tỉnh lại trong vòng tay Ninh Thời Hành, đầu óc vẫn còn mơ hồ.
Cho đến khi ký ức từng chút từng chút quay trở lại.
Toang rồi—
Tôi nóng bừng cả người.
Hôm qua… hình như… tôi gây họa rồi.
Đang định lén lút chuồn đi, thì một bàn tay đặt lên trán tôi:
“Hết sốt rồi.”
Tôi có chút lúng túng, hé miệng:
“Tối qua tôi…”
Cậu ta xoay người, ôm tôi trở lại vào lòng:
“Rất tốt.”
“Ít nhất cũng biết làm phiền người khác, không tự mình chịu nhịn.”
Khi nói câu này, cậu ta không hề đùa cợt, cũng không phải trêu chọc.
Mà là giọng điệu rất nghiêm túc.
Tim tôi bỗng đ/ập nhanh hơn một nhịp.
Cậu ta nắm lấy tay tôi, vuốt ve cổ tay tôi:
“Có từng nghĩ đến việc đổi công việc chưa?”
“Những việc cậu đang làm bây giờ vừa mệt, lại ki/ếm chẳng được bao nhiêu.”
Nghe vậy, tôi có chút bất lực:
“Hồi năm nhất tôi đã bỏ học rồi, bây giờ chỉ có bằng cấp ba, tìm được công việc như thế này cũng coi như không tệ.”
Cậu ta nhìn tôi chằm chằm, trong đôi mắt đen sâu thẳm phản chiếu hình bóng tôi:
“Có muốn quay lại đi học không?”
Không cho tôi thời gian phản ứng, cậu ta nhanh chóng bổ sung:
“Tôi nhớ trước đây cậu học thiết kế, nếu học tốt, lương sẽ tăng gấp mấy lần. Tôi coi như là đầu tư.”
Tôi sững người một lát.
Nhưng rời xa trường học quá lâu, tôi vẫn theo bản năng mà chùn bước.
Tôi quay đầu né tránh ánh mắt cậu ta, giọng nói mơ hồ:
“Để sau hãy nói.”
Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, phá vỡ bầu không khí trầm lắng.
Ninh Thời Hành nghe máy, nói mấy câu.
Sau đó nghiêng đầu nhìn tôi:
“Mẹ tôi bảo cuối tuần về nhà ăn cơm.”
“Cậu cũng đi cùng đi.”
“Bà ấy… vẫn luôn rất nhớ cậu.”
15
Mẹ Ninh vừa thấy tôi đã cực kỳ nhiệt tình.
Nhưng trong lòng tôi thì chột dạ vô cùng.
Hồi cấp ba, trước mặt bà, tôi luôn tỏ ra ngoan ngoãn.
Bà có ấn tượng rất tốt về tôi.
Bà không biết rằng — tôi từng b/ắt n/ạt con trai bà.
Trên bàn ăn, mẹ Ninh liên tục gắp đồ ăn cho tôi.
Bề ngoài tôi cười cười đáp lời.
Nhưng trong lòng thì chẳng cười nổi chút nào.
Dưới bàn ăn.
Ninh Thời Hành rất không yên phận.
Rõ ràng không gian rộng rãi như vậy.
Chân anh ta cứ nhất quyết ép sát vào tôi.
Tôi né sang bên.
Chân anh ta vẫn cứ đuổi theo.
Đồ l/ưu m/a/nh.
“Tiểu Lạc, sao mặt con đỏ thế?”
Nghe mẹ Ninh hỏi, tôi gi/ật b/ắn người.
Vội vàng cười trừ cho qua chuyện.
Ngay giây tiếp theo, Ninh Thời Hành rất tự nhiên đặt con tôm đã bóc vỏ vào bát tôi.
Động tác thuần thục như đã làm vô số lần.
Tim tôi “thịch” một cái.
Ch*t rồi.
Sắp bại lộ rồi.
Chuyện hồi cấp ba tôi thường xuyên sai bảo Ninh Thời Hành, bắt cậu ta làm trâu làm ngựa —
Dưới bàn.
Tôi đ/á cậu ta một cái.
Chương 12
Chương 7
Chương 10
Chương 12
Chương 16
Chương 16
Chương 18
Chương 17
Bình luận
Bình luận Facebook