Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tiếng máy pha cà phê kêu rè rè, nhỏ giọt từng chút một vào chiếc tách sứ xươ/ng. Lâm Nhã đứng bên bàn bếp, ánh mắt nhìn định vào khoảng không vô định trên tường. Ở đó có treo một bức ảnh gia đình hạnh phúc: Cô, Chu Hạo và đứa con trai bé bỏng Tiểu Vũ. Nhưng lúc này, nụ cười của Chu Hạo trong ảnh trông thật giả tạo và mệt mỏi.
Lâm Nhã là một biên tập viên thời trang có tiếng, cô quen với việc mọi thứ phải hoàn hảo và nằm trong tầm kiểm soát. Nhưng kể từ khi lấy Chu Hạo, cô nhận ra cuộc đời không phải là một sàn catwalk được sắp đặt sẵn. Nó giống như một vũng lầy mà cô càng cố giữ sạch đôi giày của mình, bùn đất lại càng b/ắn lên cao hơn.
“Nhã này, mẹ bảo dạo này sữa của Tiểu Vũ hơi nhiều, hay là em bớt m/ua lại một chút?” – Chu Hạo bước vào bếp, giọng anh ngái ngủ nhưng vẫn kịp chêm vào một câu can thiệp.
Lâm Nhã không quay lại: “Sữa của con em tự m/ua bằng tiền của em. Mẹ không cần lo.”
“Em lại thế rồi.” Chu Hạo thở dài, vòng tay ôm lấy eo vợ nhưng cô khéo léo lách ra để lấy tách cà phê. “Mẹ cũng chỉ muốn tiết kiệm cho chúng ta thôi. Anh biết em ki/ếm được tiền, nhưng chị Lệ Lệ dạo này khó khăn, anh rể lại mới mất việc. Lạc Lạc thì hay ốm…”
Lâm Nhã nhếch môi. Lại là Lạc Lạc. Đứa cháu nội “vàng ngọc” của bà Tú Anh, con của người con trai cả mà bà tôn thờ như thánh sống. Còn Tiểu Vũ của cô? Trong mắt bà, nó chỉ là con của “đứa con dâu thành phố kiêu kỳ”.
Sáng hôm đó, sau khi Chu Hạo đi làm và bà Tú Anh sang “trông cháu hộ” như mọi khi, Lâm Nhã xin nghỉ phép nhưng không ở nhà. Cô ngồi trong một quán cà phê cách nhà hai dãy phố, mở ứng dụng camera trên điện thoại.
Màn hình hiện lên. Căn hộ của cô hiện ra với gam màu trung tính sang trọng. Bà Tú Anh không bế cháu. Bà đang đứng trước tủ bếp.
Tim Lâm Nhã đ/ập nhanh một nhịp khi thấy bà rút ra một chiếc túi nilon to và một chiếc muôi inox. Hành động đó chuyên nghiệp đến mức đ/áng s/ợ. Bà không múc một hai thìa cho cháu uống ngay tại chỗ. Bà đang “vét kho”.
Từng muôi sữa bột màu vàng nhạt, thơm mùi vani cao cấp – loại sữa mà Lâm Nhã phải nhờ người quen xách tay từ Đức về với giá c/ắt cổ để chữa chứng dị ứng đạm bò của Tiểu Vũ – đang được đổ vào túi của bà Tú Anh.
Lâm Nhã cảm thấy cổ họng mình đắng ngắt. Cô không tiếc tiền, cô tiếc lòng tin. Cô nhớ lại những lần mình m/ua tặng bà những bộ quần áo đắt tiền, những hộp thực phẩm chức năng hàng triệu đồng, bà đều nói: "Vẽ chuyện, mẹ già rồi dùng gì cũng được". Hóa ra, bà không dùng cho mình, bà đang "rút ruột" nhà cô để mang sang bồi bổ cho gia đình con trai cả.
Tiếng loa camera phát ra giọng bà Tú Anh thì thầm vào điện thoại: “Yên tâm, mẹ lấy gần hết rồi. Con vợ thằng Hạo nó giàu lắm, hết nó lại m/ua. Lạc Lạc uống loại này vào mới thông minh, mới cao lớn được. Đừng để nó biết nhé!”
Lâm Nhã tắt màn hình. Cô không khóc. Những giọt nước mắt cuối cùng đã cạn từ khi cô phát hiện Chu Hạo lén rút tiền tiết kiệm chung để trả n/ợ bài bạc cho anh trai mình nửa năm trước.
Lúc đó, cô đã hiểu rằng: Trong ngôi nhà này, cô luôn là người ngoại tộc.
Cô mở danh bạ, tìm số của Lý Tĩnh – cô bạn thân làm ở bệ/nh viện nhi. “Tĩnh à, loại sữa công thức đặc biệt dành cho trẻ bị rối lo/ạn chuyển hóa đồng và suy thận bẩm sinh mà mày nói hôm trước… mày có thể đặt cho tao vài hộp không?”
“Mày cần làm gì? Tiểu Vũ đâu có bệ/nh đó?” – Đầu dây bên kia ngạc nhiên.
“Tiểu Vũ không cần.” – Lâm Nhã nhìn vào hình ảnh bà Tú Anh đang buộc ch/ặt túi sữa tr/ộm được trên màn hình – “Nhưng có kẻ cần một bài học về sự tham lam.”
Chương 10
Chương 6
12 - END
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook