CƯỠNG CHẾ GHÉP ĐÔI

CƯỠNG CHẾ GHÉP ĐÔI

Chương 1

13/03/2026 09:44

1.

Tôi trúng đạn rồi, m.á.u mất đi rất nhanh.

Tôi gắng gượng tựa lưng vào tường, khó khăn lắm mới mở được hộp y tế mang theo, lấy gạc nhét vào để cầm m/áu. Dù là một quân y, tôi cũng không ngờ có ngày lại phải dùng đến những thứ trong hộp y tế này cho chính mình. Chất Adrenaline che giấu đi cảm giác đ/au đớn. Tôi chật vật băng bó xong vết thương dưới mạn sườn, mới phát hiện trên đùi cũng trúng một phát đạn. Hai tay dần mất đi sức lực, vết thương trên chân còn chưa kịp băng xong, mí mắt đã nặng trĩu không mở ra nổi.

Cơ thể mỗi lúc một nhẹ bẫng, khi mở mắt ra lần nữa. Tôi phát hiện mình đang lơ lửng giữa không trung. Nhìn thấy cơ thể đầy m.á.u nằm dưới đất, tôi ngẩn người trong chốc lát.

Ồ. Nhớ ra rồi. Nhiệm vụ đột kích của chiến đội chúng tôi hôm nay là bao vây tiêu diệt doanh trại địch và giải c/ứu con tin.

Cách đây không lâu, đối phương đã kh/ống ch/ế một chiếc chuyên cơ chở người nhà quân nhân của quân ta, còn đ.á.n.h cắp cả hộp đen.

Đúng rồi. Không biết cô bé mà tôi vừa c/ứu ra có thuận lợi tìm được Lục Diễm Chinh không? Có giao lại bộ nhớ trong hộp đen cho anh không?

Đi xem thử thôi.

Tôi bay ra khỏi căn phòng, đi về phía điểm tập kết. Từ đằng xa, tôi đã nhìn thấy Lục Diễm Chinh. Anh mặc bộ quân phục tác chiến màu xanh tím than, đứng ở vị trí đầu hàng quân. Chiếc mũ quân trang che khuất nửa khuôn mặt anh trong bóng tối, chỉ để lộ đường quai hàm cứng cỏi và yết hầu rõ nét. Dù không cần dựa vào tin tức tố Alpha cấp S, anh vẫn dễ dàng khiến người khác cảm thấy áp lực và u/y hi*p.

"Quân y đi cùng đoàn đâu?!" Lục Diễm Chinh nghiêm giọng quát: "Bước ra đây!"

Trong không gian tĩnh lặng, một người từ trong đội ngũ bước ra.

Là Giang Hoán. Cậu ta cũng là quân y Omega, ở cùng ký túc xá với tôi.

Lục Diễm Chinh bước đến trước mặt cậu ta, hỏi: "Kiều Dụ đâu? Tại sao không cùng cậu trở về đội?"

2.

Khoảng cách của họ quá gần.

Gần như vậy sẽ ngửi thấy mùi tin tức tố mất.

Bởi vì lần trước khi đứng gần anh như thế, tôi đã ngửi thấy rồi. Thanh mát mà sâu thẳm, giống như rừng thông sau cơn mưa. Mùi hương đ/ộc nhất vô nhị của Lục Diễm Chinh.

Chắc chắn là đã ngửi thấy tin tức tố của anh rồi, mặt Giang Hoán đỏ bừng lên ngay lập tức. Cậu ta đáp: "Tôi không biết."

Sau đó, cậu ta hạ thấp giọng nói: "Kiều Dụ xưa nay vốn không có tính kỷ luật, lần này nói không chừng là vì sợ bị thương nên đã bỏ chạy rồi."

"Vậy sao." Giọng Lục Diễm Chinh không chút gợn sóng, anh quay người đi về phía đầu đội ngũ.

Tôi đuổi theo kéo tay áo anh: "Không phải! Sao tôi có thể làm kẻ đào ngũ chứ?!" Kết hôn một năm rồi. Sao anh có thể nhẹ lòng tin lời người khác, cho rằng tôi là loại người đó chứ?!

Lòng bàn tay chỉ nắm được một khoảng không vô định. Tôi không chạm được vào Lục Diễm Chinh, cũng chẳng có cách nào giải thích cho anh nghe.

Thật khó để phủ nhận. Dù đã kết hôn một năm, Lục Diễm Chinh cũng chẳng hiểu gì về tôi. Chúng tôi rất ít khi ở riêng với nhau. Hơn nữa ngay từ đầu, anh đã không muốn trở thành Alpha của tôi.

Quy định của Liên minh: Sĩ quan cao cấp đến một độ tuổi nhất định sẽ bị cưỡ/ng ch/ế ghép đôi với Omega có độ tương thích tin tức tố cao để đảm bảo Alpha luôn giữ được cái đầu lạnh và lý trí trong chiến tranh. Và tôi, sở hữu tin tức tố tương thích 100% với Lục Diễm Chinh. Đây là sự kiện may mắn hiếm hoi trong cuộc đời tôi.

Sau khi cha hy sinh trên chiến trường, viện phí của mẹ luôn do Liên minh chi trả vô điều kiện. Vì thế, dù Hội đồng có bắt tôi kết hôn với ai, tôi cũng sẽ không phản đối. Nhưng tôi không ngờ đối tượng lại là Lục Diễm Chinh.

Alpha cấp S từng được truyền hình trực tiếp khi nhận Huân chương Tổng thống trên truyền thông chính thức của Liên minh. Chiến công hiển hách, là đứa con của trời được vô số người coi là anh hùng.

Ngày đăng ký kết hôn, tôi vừa thấp thỏm vừa vui sướng, giống như đi nhận giải đ/ộc đắc. Chẳng ngờ, thứ nhận được lại là một gáo nước lạnh dội thẳng xuống đầu. Không đám cưới, không đ.á.n.h dấu vĩnh viễn. Chỉ có một mệnh lệnh lạnh lùng, "Không được để bất kỳ ai biết cậu là Omega của tôi. Tránh xa tôi ra, đừng làm những việc vô nghĩa."

Tôi nhìn bó hoa trong thùng rác, lí nhí đáp: "Vâng, Thượng tướng Lục."

Nhưng trước nhiệm vụ lần này, hình như tôi đã làm hỏng mệnh lệnh của anh mất rồi.

3.

Sáng sớm ngày hôm trước, tôi bị bắt gặp khi đi ra từ ký túc xá đơn của Lục Diễm Chinh. Dấu vết trên người có thể che giấu, nhưng mùi tin tức tố Alpha nồng đậm vương vít trên thân thể đã đủ để thông cáo cho cả thiên hạ biết.

Các binh sĩ bàn tán rất xôn xao, Lục Diễm Chinh rất tức gi/ận.

Sau buổi huấn luyện, tôi trốn trong nhà vệ sinh ký túc xá, ôm điện thoại đi/ên cuồ/ng gõ chữ.

【Chào Thượng tướng Lục, tôi là Kiều Dụ.】【Bắt tay.jpg】

【Tôi vô cùng xin lỗi về chuyện xảy ra tối qua và sáng nay!】【Chào kiểu quân đội.jpg】

Lục Diễm Chinh đại khái là chẳng buồn để tâm, nên không trả lời.

Tôi dày mặt gửi tiếp tin nhắn: 【Anh không cần lo lắng đâu, nếu có ai nghi ngờ, tôi sẽ nói là đến phòng anh để thảo luận tình báo chiến lược quan trọng!】【Chắp tay.jpg】

Thấp thỏm chờ đợi nửa tiếng đồng hồ, tôi nhận được một tin nhắn ngắn.

【Lúc Tổng bộ tuyển cậu vào đội, có quên đo chỉ số thông minh không đấy?】

...

Danh sách chương

3 chương
13/03/2026 09:44
0
13/03/2026 09:44
0
13/03/2026 09:44
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu