Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Anh gặp chuyện gì, kể đi. Vén chăn ra trước đã, không tôi nghe không rõ."
Trùm chăn không khó chịu sao?
"Không được không được, tôi không dám. Bên ngoài có m/a. Giờ chỉ có cái chăn mới bảo vệ tôi."
[+1, gặp m/a thì trùm chăn an toàn nhất.]
[Anh bạn, nhớ thu cả chân vào nhé. Thế mới an toàn.]
"Dừng."
Tôi giơ tay, "Mọi người không tôn trọng khoa học rồi. M/a thuộc âm, kỵ nhất dương khí. Gặp m/a nhỏ thì tập trung dương khí có thể khiến chúng lánh xa. Người càng đông, dương khí càng mạnh."
"Một mình anh, trốn trong chăn, ngoài r/un r/ẩy đến suýt ch*t, cũng là cơ hội cho m/a…"
"Rẹt—"
Âu Da Da Da vén phăng chăn, ánh đèn chói lóa bật sáng, "Đại sư, tôi nghe lời cô, xin nhất định giúp tôi. Khoảng 6 ngày trước, tôi đi làm về, tầm 11 giờ đêm, đột nhiên nghe tiếng bước chân sau lưng…"
"Tôi tưởng có người. Nhưng mỗi lần quay lại, phía sau chẳng có ai. Tôi sống ở khu phố cũ, ít người, mọi người nghỉ sớm. Đáng lẽ giờ đó đường phố không còn ai.
"Từ hôm đó, đêm nào về nhà tôi cũng nghe tiếng bước chân."
"Cho đến khi tôi bước vào cửa, âm thanh mới biến mất."
"Không chỉ vậy, đồ ăn tôi gọi cũng rất kỳ lạ. Bất kể tôi gọi quán nào, đồ ăn mang đến luôn xuất hiện, xuất hiện..."
"Xuất hiện cái gì?"
Món mì bò tôi gọi đã tới, tay nghề ông chủ rất tốt.
Thơm phức.
Âu Da Da Da nuốt nước bọt ừng ực, "...gián. Không ít hơn 10 con, toàn gián. Đều còn sống, nhiều lần tôi mở hộp ra, vài con nhanh nhẹn liền bò theo tay tôi, bò lên không ngừng..."
[...Đừng nói nữa, tưởng tượng thôi đã muốn nôn rồi.]
[Eo ôi— kinh t/ởm quá! Sởn da gà!]
[Anh bạn này chắc bị ai đó trêu rồi. Nghĩ kỹ xem, dạo này có đắc tội ai không?]
"Không thể nào, tôi sống rất hòa thuận với bạn bè đồng nghiệp. Hơn nữa, tôi chỉ là vai phụ, ai lại bỏ công sức trêu chọc tôi? Vả lại, lần nào tôi cũng chọn quán khác nhau."
Tôi húp mì, không lên tiếng.
Tạ Mặc Sâm che miệng, cúi đầu nhìn bát nước dùng bóng dầu, rồi lại nhìn tôi đang tập trung ăn mì, lén lút giơ ngón tay cái.
"Nói tiếp đi." Tôi cắn miếng thịt bò.
Âu Da Da Da lại hiểu lầm ý tôi: "Những gì tôi nói đều là thật." Anh ta lấy điện thoại khác ra, mở video lên: "Đại sư, tôi còn quay video nữa. Cô xem."
Trong video, trên đĩa cơm rang màu vàng nhạt, vài con gián nâu sậm đang bò loanh quanh với sức sống mãnh liệt.
Không biết anh ta dùng điện thoại hiệu gì, chụp rõ đến từng sợi râu của lũ gián.
Như sắp chọc thủng màn hình vậy.
Chương 19
Chương 14
Chương 9
Chương 13
Chương 15
Chương 14
Chương 6
Chương 19
Bình luận
Bình luận Facebook