Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Bà lão khập khiễng bước lại gần, đứng bên cửa sổ chỗ bố: "Tôi muốn xin chút đồ ăn..."
Giọng bà ta khàn đặc, đôi mắt đục ngầu, mỗi lần mấp máy môi, những mảnh đ/á vụn lại lăn xuống từ mái tóc bạc.
"Không có! Có cũng không cho!"
Bố nhổ một bãi nước bọt ra ngoài cửa sổ, giọng đầy bực dọc: "Cút ngay! Mấy ngày không tắm rửa, hôi hám chua lòm thế này, suýt nữa làm tao buồn nôn!"
Nét mặt ông bỗng tối sầm lại, hơi lạnh ùa đến từ khắp nơi.
"Hắt xì! Hắt xì!" Bố co rúm người vì lạnh, liên tục hắt hơi.
Tôi tranh thủ lục lọi trong cặp sách, lấy ra một gói bánh mì nhỏ, nhét vào tay bà lão.
Bà ta nhìn tôi chằm chằm hồi lâu, ánh mắt sâu thẳm khó lường.
"Vẫn chưa đủ sao?" Tôi lại lấy ra tiếp một hộp sữa.
Vừa định đưa qua, bố đã gi/ật phăng đi: "Tao cho phép mày đưa đồ cho bà ta chưa? Đồ phá gia chi tử! Ki/ếm tiền khó khăn thế này, mày còn dám tiêu xài hoang phí?"
Tôi áp sát tai ông, thì thầm khuyên ông đừng trêu chọc bà lão này.
Trực giác mách bảo, đây là nhân vật cực kỳ nguy hiểm.
Nghe xong, khóe miệng bố nhếch lên nụ cười châm chọc: "Ồ, thế à?"
Tim tôi đ/ập thình thịch.
Bố vốn thích làm ngược lại với ý người khác.
Nhưng lúc này đang nguy cấp, tuyệt đối không được để xảy ra sai sót!
Vì vậy, trước khi ông kịp mở miệng, tôi vội nói thêm: "Sau này con đi làm ki/ếm tiền, sẽ đưa bố một nửa! Con chỉ có một yêu cầu duy nhất, hãy nhanh chóng khởi động xe, rời khỏi con đường này!"
"Xin bố cũng đừng làm khó bà lão, cho bà ấy đồ ăn xong rồi chúng ta đi ngay!"
Nghe vậy, mắt bố sáng rực, buông tay ra khỏi người tôi: "Là mày tự nói đấy nhé! Không được nuốt lời!"
Tôi tranh thủ nhét luôn hộp sữa vào tay bà lão.
Nhận được đồ ăn, bà lão không ở lại lâu.
Liếc nhìn tôi một cái thật sâu, rồi bà ta khom lưng bước vào màn đêm.
Chương 15
Chương 17
Chương 12
Chương 13
Chương 12
Chương 20
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook