Mọi chuyện đã được giải quyết.
Lần này, tôi xem như đã c/ứu được Đình Đình, đồng thời cũng ki/ếm được bốn mươi tám đồng Thiên Địa Đại Tiền. Một năm dương thọ bị q/uỷ khí nuốt chửng chỉ đổi được một đồng, nhưng để tăng thêm dương thọ thì phải cần đến một trăm đồng mới có thêm một năm.
Hơn một tháng trôi qua.
Tối hôm đó, tôi vừa đến tiệm chưa bao lâu thì cửa đã bị ai đó đẩy mở từ bên ngoài.
Đình Đình xách theo ít trái cây và bánh ngọt bước vào tiệm.
"Đã lâu không gặp." Tôi nhìn cô ấy.
Đây là lần đầu tiên Đình Đình ghé thăm sau hơn một tháng.
Cô ấy khẽ gật đầu, đặt đồ lên bàn, cúi người hành lễ với tôi rồi nói:
"Hứa chủ tiệm, cảm ơn cô đã c/ứu tôi. Hôm nay tôi đến là để chào tạm biệt cô."
Tạm biệt?
Tôi bất ngờ nhìn cô ấy: "Cô sắp đi rồi à?"
"Ừm. Nửa tháng trước, bố chồng tôi cũng qu/a đ/ời. Trong nhà không còn ai nữa."
Đình Đình thở dài một hơi rồi nói tiếp:
"Tôi đã b/án căn nhà ở Tam Hoàn, định đến Đại Lý, đến nơi có gió để bắt đầu lại cuộc sống mới."
Bắt đầu lại cuộc sống mới, cũng là một lựa chọn tốt.
Tôi đưa tay ra: "Chúc cô may mắn."
"Cảm ơn."
Đình Đình lại cúi đầu chào tôi một lần nữa, khẽ mỉm cười rồi vẫy tay:
"Hứa chủ tiệm, tạm biệt."
Cô ấy rời đi.
Tôi dõi theo bóng dáng Đình Đình xa dần, rồi quay người định trở lại tiệm.
Nhưng ngay lúc đó, tôi trông thấy một bóng người đứng ven đường.
"Trương Chu?" Tôi gọi.
Trương Chu bước đến, ánh mắt nhìn theo hướng Đình Đình vừa rời đi, rồi cất giọng:
"Gần đây tôi điều tra về ng/uồn gốc của bức tranh đó. Tôi tìm ra được một chút manh mối, có thể sẽ khiến cô bất ngờ."
Tôi tò mò hỏi: "Anh đã tìm ra được gì?"
"Bức tranh đó là do một lão già tên Trần Tam Thủ b/án đi. Giá năm mươi ngàn tệ."
Trương Chu nhìn tôi.
Trần Tam Thủ?
Cái tên này, tôi không có chút ấn tượng nào.
Tôi nghi hoặc hỏi: "Trần Tam Thủ là ai?"
"Hắn à?"
Trương Chu khẽ cười rồi nói:
"Một lão già chuyên làm phong thủy, rất có bản lĩnh. Nhưng hắn không quan trọng, điều quan trọng là, người m/ua bức tranh ban đầu là một người phụ nữ."
Phụ nữ?
Tôi mở to mắt, lắp bắp hỏi: "Mã Đình Đình m/ua bức tranh đó sao?"
"Chuyện đó thì không rõ."
Trương Chu mỉm cười nhìn tôi: "Lòng dạ đàn bà như kim đáy biển vậy. Trời sắp sáng rồi, lần sau tôi sẽ lại tìm cô."
Tôi đứng trước cửa Tâm Trai, nhìn theo bóng Trương Chu rời đi, rồi lại nhìn về phía Mã Đình Đình.
Cô ấy mặc một chiếc áo lông dáng ôm, lặng lẽ đứng bên lề đường. Đợi đến khi xe đến, cô mới từ xa giơ tay vẫy chào tôi, rồi bước lên xe rời đi.
Tôi nhìn theo chiếc xe khuất dần, đứng yên tại chỗ rất lâu, khẽ thở dài một tiếng, rồi quay người bước vào Tâm Trai.
(Hết)
Bình luận
Bình luận Facebook