Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi trả cuốn sổ tiết kiệm lại cho anh, bảo anh tự giữ lấy.
Nhưng Văn Xuyên nhất quyết không chịu.
“Tiền đều giao cho em quản. Em muốn tiêu thế nào cũng được, không cần phải tiết kiệm cho anh.”
Trên gương mặt vốn hiền lành hiếm khi xuất hiện vẻ nghiêm túc như vậy.
Giống như việc tôi không nhận tiền của anh cũng đồng nghĩa với việc không chấp nhận anh vậy.
Tôi bật cười:
“Hào phóng thế cơ à?”
Vốn chỉ định trêu anh một chút.
Thế nhưng khi nhìn thấy con số trong sổ tiết kiệm, tôi suýt nữa rớt cả cằm.
“Anh lấy đâu ra nhiều tiền thế này?!”
Tôi đếm đi đếm lại mấy lần, chắc chắn mắt mình chưa đến mức hoa lên vì tuổi tác.
Văn Xuyên gãi đầu.
“Tiền đền bù thu hồi đất. Sau đó anh mở một xưởng chế biến nông sản.”
Giọng anh bình thản như đang nói chuyện chẳng đáng nhắc tới.
Hay lắm!
Hóa ra ở quê anh còn sống tốt hơn cả tôi?
Số tiền tôi định đưa để “đuổi khéo” anh còn chẳng bằng một phần nhỏ tài sản của anh.
Thằng hề hóa ra lại chính là tôi.
Mặt tôi nóng bừng vì x/ấu hổ.
Tức tối nhét cả thẻ ngân hàng lẫn sổ tiết kiệm vào túi.
Hừ.
Có tiền mà không lấy thì đúng là đồ ngốc!
Văn Xuyên là kiểu người không bao giờ ngồi yên.
Anh siêng năng, nhanh nhẹn, lúc nào cũng tự tìm việc để làm.
Giặt giũ, nấu nướng, dọn dẹp nhà cửa.
Chuyện gì anh cũng làm.
Từ ngày có anh ở đây, mọi thứ trong nhà đều được sắp xếp ngăn nắp đâu ra đấy.
Nhìn anh cao lớn thô ráp là thế.
Nhưng thực ra lại vô cùng khéo tay.
Bất cứ món đồ nào qua tay anh cũng có thể biến mục nát thành thần kỳ.
Quần áo cũ không dùng nữa, chỉ cần anh sửa sang một chút là lập tức biến thành kiểu dáng mới.
Ai mà ngờ được chứ.
Một người đàn ông nhìn năm to ba lớn như vậy lại đặc biệt mê đan len.
Đôi bàn tay thô ráp ấy lại làm những công việc tỉ mỉ đến bất ngờ.
Anh thích đan những con vật nhỏ tròn vo, mềm mại đáng yêu.
Sự tương phản giữa ngoại hình và sở thích tạo nên một cảm giác trái ngược cực kỳ dễ thương.
Đáng yêu đến ch*t mất.
Anh còn biết đan áo len, chăn, túi xách.
Trong nhà bày đầy những món đồ chơi len đủ hình dạng do chính tay anh làm.
Nhưng chính người khéo léo như vậy...
Lại hết lần này đến lần khác giặt rá/ch đồ lót của tôi!
Biết anh tay to sức lớn, không phải cố ý.
Nhưng nếu cứ để anh giặt tiếp thì chẳng mấy chốc tôi sẽ hết đồ để thay mất.
Văn Xuyên không ngờ tôi đột nhiên xông vào.
Trên gương mặt luôn thật thà chất phác hiếm hoi xuất hiện vẻ bối rối.
Không biết còn tưởng anh đang làm chuyện gì mờ ám.
Trên quần anh có một mảng ướt nhỏ.
Tôi cau mày nhắc nhở:
“Anh giặt đồ kiểu gì vậy? Nước b/ắn ướt cả quần rồi kìa.”
Sắc mặt Văn Xuyên cứng đờ.
Anh vội vàng kéo vạt áo xuống che lại.
“Ừm...”
Anh đáp qua loa.
“Lát giặt xong anh sẽ thay.”
Trong tay anh vẫn nắm ch/ặt chiếc đồ lót màu hồng của tôi.
Không ngừng giấu ra phía sau lưng.
Ánh mắt chột dạ đến mức chẳng dám nhìn thẳng tôi.
“Anh Đại Xuyên, sau này mấy thứ này để em tự giặt đi.”
Tôi định gi/ật lại từ tay anh.
Nhưng anh nhanh nhẹn né tránh.
“Vẫn để anh giặt đi.”
Anh nhìn tôi đầy khẩn thiết.
“Viên Viên, anh hứa sau này nhất định sẽ cẩn thận hơn.”
Tôi không giành lại được.
Anh cũng nhất quyết không chịu đưa.
Hai người giằng co mãi không xong.
Cuối cùng, sau khi Văn Xuyên thề lên thề xuống cam đoan đủ điều, tôi đành miễn cưỡng cho anh thêm một cơ hội.
Chương 12
Chương 8
Chương 06
Chương 12
Chương 16
Chương 10
Chương 5
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook