LỪA ĐẢO TRỰC TUYẾN

LỪA ĐẢO TRỰC TUYẾN

Chương 2

30/03/2026 12:10

2.

Thâm th/ù giữa tôi và Thẩm Ứng Thời phải kể từ hai tháng trước.

Thẩm Ứng Thời là con nhà người ta điển hình, lần nào thi cử hay thi đấu cũng đ/è đầu cưỡi cổ tôi.

Năm nay đại học năm hai, tôi lại trượt mất học bổng.

Lý do là Thẩm Ứng Thời tham gia cuộc thi phần mềm máy tính của trường và đạt giải A.

Cuộc thi đó toàn là những bậc học thần, mặt bằng chung là nghiên c/ứu sinh.

Nghe nói cô của Thẩm Ứng Thời là viện trưởng, không biết đã thao túng ngầm thế nào mà anh ta mới chen chân được vào nhóm dự thi đó.

Chẳng phải rõ ràng là một "suất ngoại giao" sao?

Tôi không phục.

Đúng lúc đó thằng bạn nối khố của tôi bị trượt môn, nó khóc lóc thảm thiết nhờ tôi viết hộ tiểu luận.

"Ôi dào, Đại học Lan các ông chẳng phải toàn nhân tài sao? Viết bài tiểu luận có gì khó đâu. Chỉ cần ông giúp tôi lần này, tôi đưa ông 5 triệu, sau này gọi ông là cha nuôi luôn."

"Ông học Luật, tôi học Công nghệ thông tin, tôi lấy gì viết cho ông..."

Bỗng nhiên, tôi khựng lại.

Thẩm Ứng Thời chẳng phải đang học văn bằng hai ngành Luật sao?

Ngay lập tức, tôi đồng ý với yêu cầu của thằng bạn.

Cũng không hẳn là vì 5 triệu kia. Chủ yếu là tôi muốn nhận thêm thằng con nuôi thôi.

Tối hôm đó, tôi lập một nick ảo, bắt đầu hành trình "thả thính" của mình.

Tôi gửi thẳng cho Thẩm Ứng Thời một tấm ảnh mạng của một em gái dáng cực chuẩn.

【Anh ơi, hẹn hò không?】

Không lâu sau, đối phương trả lời:

【Tôi thích nam.】

Tôi: ?

Sau đó là một dấu chấm than đỏ chót.

Còn dám block tôi nữa? Khốn khiếp, ra quân bất lợi rồi.

Tôi bực mình, lại dùng số điện thoại của bố tôi để lập một nick ảo khác.

Lần này tôi thận trọng hơn một chút.

Đầu tiên là ngày ngày vào thả tim Weibo của anh ta, thỉnh thoảng để lại vài bình luận.

Cho đến một ngày, anh ta chủ động trả lời, hỏi tôi cũng học lập trình à?

Tôi biết ngay, cơ hội đến rồi.

Tôi giả vờ là một thằng "trai thẳng học dốt", nói mình học Luật, chỉ là có hứng thú với máy tính thôi.

Dần dần, chúng tôi trò chuyện ngày càng nhiều.

Vào một buổi tối không khí đầy ám muội, tôi vờ như vô tình gửi cho anh ta một tấm ảnh chụp mình trước gương, chỉ chụp mỗi phần eo.

Ai nhìn thấy eo của tôi cũng đều khen đẹp.

Vừa thon vừa có đường cong, da dẻ lại còn trắng trẻo.

【Tôi: Học thần ơi, dạo này em g/ầy đi nhiều quá.】

【Anh ta: Sao thế?】

【Tôi: Tiểu luận viết mãi không xong, thầy bảo nếu không nộp sẽ cho em trượt tiếp, khổ quá đi (khóc lóc)】

Phía đối phương hiện trạng thái "đang nhập" rất lâu.

【Tôi: Em đi bận chút đây, chắc dạo này không có thời gian nhắn tin với anh nữa rồi.】

Anh ta rep ngay lập tức...

【Anh ta: Đợi đã, để tôi giúp em, em gửi đề tài qua đây.】

Trời tối đen như mực, tôi ở trong chăn ký túc xá cười nắc nẻ.

Học thần ơi học thần, anh cứ đợi bị tôi dắt mũi như chó đi.

...

Tôi hứa với Thẩm Ứng Thời là chỉ cần anh ta viết xong, tôi sẽ gặp mặt anh ta, thậm chí có thể yêu nhau luôn.

Anh ta bị tôi câu đến mức "mắc mồi" luôn rồi, ngày nào cũng phải chúc tôi buổi sáng tốt lành, buổi tối ngủ ngon.

Sau đó, chưa đầy một tuần Thẩm Ứng Thời đã gửi cho tôi bản tiểu luận hoàn chỉnh.

Hơn nữa tỷ lệ trùng lặp cực thấp, nhìn là biết được viết rất tâm huyết.

Tôi nói lời cảm ơn với anh ta.

【Nạn nhân số 1: Khi nào gặp mặt? Chủ nhật được không, hôm đó thời tiết đẹp.】

【Nạn nhân số 1: Eo của em thực sự thon vậy sao? Cảm giác một bàn tay là có thể ôm trọn.】

【Nạn nhân số 1: Có thể xem những ảnh khác của em không?】

【Nạn nhân số 1: Sao không trả lời? Có phải tôi đường đột quá không?】

Lời xin lỗi của Thẩm Ứng Thời vừa gửi đi, giây tiếp theo, anh ta đã nhận được thông báo bị block.

Tôi có thể tưởng tượng được vẻ mặt ngỡ ngàng của anh ta lúc đó. Quá sướng!

Danh sách chương

4 chương
30/03/2026 12:10
0
30/03/2026 12:10
0
30/03/2026 12:10
0
30/03/2026 12:10
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu