Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Phong Linh Trấn
- Hòm Nữ
- Chương 1
Tôi tên Tam Nha, là đứa con thứ ba của nhà họ Trịnh. Trên tôi còn hai chị gái tên lần lượt là Đại Nha và Nhị Nha. Mấy hôm trước, mẹ tôi lại đẻ thêm một đứa em gái nữa. Ngay trong thời gian ở cữ, cha tôi và bà nội đã cùng nhau đ/á/nh mẹ tôi một trận thừa sống thiếu ch*t. Bởi vì ở làng này, con gái là thứ rẻ mạt nhất, toàn là đồ lỗ vốn.
Cha tôi suốt ngày cúi gằm mặt, ngoài uống rư/ợu ra thì chỉ biết trút gi/ận lên mấy chị em chúng tôi. Mọi việc nặng nhọc dơ bẩn trong nhà đều do chúng tôi gánh vác.
Đến bữa cơm, mấy chị em chúng tôi chưa bao giờ được ngồi lên bàn, chỉ được ngồi ở xó tường ôm chiếc bát sứt mẻ ăn đồ thừa của họ. Nếu thừa nhiều may ra còn no được nửa bụng, thừa ít thì đành uống thêm vài bát nước lã cho đỡ đói...
Dù cố gắng sống thật khép nép, số phận đen tối vẫn không buông tha chúng tôi. Chị cả của tôi bị bà nội b/án với giá một vạn tệ cho lão già đ/ộc thân trong làng. Chưa đầy ba năm, chị tôi đã bị lão ấy đ/á/nh đến ch*t. Tôi vẫn nhớ như in, lúc đi nhận x/á/c chị cả, cả căn phòng ngập trong m/áu. Chị cả nằm trần truồng, khuôn mặt nát bét không ra hình th/ù. Cha mẹ tôi chẳng những không đòi công lý cho chị, còn dùng tấm chăn bông rá/ch tươm vội quấn x/á/c chị cả rồi đem ch/ôn qua loa. Bà nội cứ lẩm bẩm: "Xui xẻo, đúng là đồ lỗ vốn!"
Bà còn hứa với lão già đ/ộc thân rằng khi Nhị Nha lớn lên sẽ b/án cho lão ấy, nhưng lần này giá phải cao hơn, ít nhất phải lên một vạn rưỡi. Ngay trước th* th/ể chị cả, họ mặc cả với nhau đến mức đó.
Mắt thấy Nhị Nha ngày một lớn, ánh mắt bà nội càng thêm háo hức. Rồi một đêm nọ, Nhị Nha biến mất. Cả làng đi tìm suốt một ngày vẫn không thấy, ông bà nội ch/ửi rủa trở về. Thực ra trong lòng tôi lại mừng thầm, tôi biết chị hai đã trốn khỏi làng. Mấy hôm trước chị hai có thì thầm với tôi, anh Dương b/án hàng rong thường đến làng hứa sẽ đưa chị hai đi, chắc trong vài ngày tới. Sau này khi ổn định, chị hai sẽ về đón tôi.
Sau khi Nhị Nha mất tích, gánh nặng trong nhà đổ dồn lên vai tôi. Nhưng tôi không dám kêu ca, sợ bà nội sẽ b/án tôi cho lão già đ/ộc thân kia. Bởi, tôi chỉ kém Nhị Nha một tuổi.
Thấm thoắt một tháng trôi qua. Ngày mồng bảy tháng bảy, cha tôi và ông nội khiêng về một chiếc hòm gỗ đỏ chói. Vừa vào sân, bà nội đã chạy vội ra hỏi: "Thành công rồi chứ?"
Cha tôi dậm chân phành phạch: "Thành công rồi!"
Rồi ông như không chờ nổi nữa, mở nắp hòm ra. Mẹ tôi bế đứa em gái mới sinh cũng hớt hải chạy ra. Mấy người vây quanh chiếc hòm xuýt xoa như thể bên trong chứa bảo vật. Tò mò, tôi cũng lấp ló nhìn vào.
Thứ trong hòm khiến tôi suýt ngất đi, trong hòm là một người đeo mặt nạ q/uỷ dị, cả người co quắp trong không gian chật hẹp, bất động nhưng... vẫn sống. Đôi mắt sau lớp mặt nạ âm u, liên tục chuyển động, hàng lệ nóng hổi không ngừng rơi.
Tôi không tưởng tượng nổi một người sống có thể bị nhét vào chiếc hòm chật cứng như vậy, phải chịu đựng đ/au đớn khung khiếp đến nhường nào. Bà nội bảo đó là Hòm Nữ, có thể đảm bảo sinh con trai. Bà nội còn dọa sẽ c/ắt lưỡi tôi nếu tôi tiết lộra ngoài.
Họ khiêng Hòm Nữ ra khỏi chiếc hòm, đặt vào góc tường rồi phủ vải lên. Mấy ngày đầu, họ không cho Hòm Nữ ăn uống gì, không cho ai đến gần, tôi chỉ cần quét dọn hơi gần một chút cũng sẽ bị bà nội lôi ra đ/á/nh m/ắng. Kỳ lạ thay, dù không ăn uống gì nhưng Hòm Nữ vẫn sống.
Đến ngày thứ bảy, bà nội bưng một bát cháo thịt đặc sệt đến đút cho Hòm Nữ từng thìa. Ông nội ngồi cạnh hỏi: "Cách này có chắc không?"
Bà nội hớn hở: "Chắc chắn! Cao nhân đó linh nghiệm lắm! Chỉ cần uống một chén nước mắt của Hòm Nữ mỗi ngày, đủ bảy ngày là đảm bảo có cháu trai!"
Ông nội vui mừng xoa tay, giục bà hứng nước mắt đưa cho mẹ tôi uống ngay. Từ hôm đó, tôi không còn nghe tiếng khóc của đứa em gái mới sinh nữa.
Chương 11.
Chương 9
Chương 17
Chương 8
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook