NĂM NĂM SAU, NGƯỜI YÊU ĐÃ CHẾT TRỞ VỀ

Tiểu Mãn lập tức quay sang. “Ba lớn cũng kén ăn?”

Lâm Dư gắp một cọng rau mùi vào bát anh. “Ăn đi.”

Tạ Cảnh Hoài nhìn cậu một lát, cuối cùng vẫn ăn.

Tiểu Mãn vui vẻ vỗ tay. Tiếng cười của con trẻ vang lên trong căn nhà nhiều năm chỉ có im lặng. Tạ phu nhân quay mặt nhìn ra cửa sổ, lặng lẽ lau khóe mắt.

*

Lâm Dư không xóa bỏ cuộc đời của Ninh Chiêu.

Cậu tiếp tục dùng tên ấy, giữ công việc minh họa, liên hệ với viện phúc lợi nơi Ninh Chiêu lớn lên và dùng một phần thu nhập lập quỹ học vẽ cho trẻ em. Về sau, cậu tự nộp hồ sơ đổi tên thành Ninh Dư, giữ họ Ninh để ghi nhớ người đã trao cho mình một cơ thể sống.

Tạ Cảnh Hoài tôn trọng mọi quyết định của cậu.

Anh không yêu cầu Ninh Dư phải trở lại hoàn toàn thành Lâm Dư của năm năm trước. Người trở về có ký ức cũ nhưng cũng mang theo cuộc đời mới, gương mặt mới và những thay đổi không thể đảo ngược.

Tiểu Mãn là người thích nghi nhanh nhất.

Đứa trẻ vẫn giữ bức ảnh ba nhỏ cũ trên đầu giường, đồng thời đặt thêm ảnh của Ninh Dư bên cạnh. Khi bạn học hỏi vì sao cậu có hai người ba nhỏ khác nhau, Tiểu Mãn suy nghĩ rồi đáp:

“Là cùng một người, chỉ đổi áo thôi.”

Lâm Dư nghe xong vừa buồn cười vừa đ/au lòng. Cậu ôm con, sửa lại: “Không phải áo. Cơ thể chú Ninh rất quý, không được nói như đồ vật.”

Tiểu Mãn lập tức nghiêm túc xin lỗi, sau đó đổi cách giải thích.

“Ba nhỏ đi đường vòng để về nhà.”

Câu nói ấy được giữ lại làm tên cuốn truyện tranh gia đình.

Cuốn sách chỉ in một bản. Trang cuối không vẽ gương mặt, chỉ có ba bàn tay nắm lấy nhau dưới tán cây ngân hạnh.

*

Ba tháng sau, Tạ Cảnh Hoài đưa Ninh Dư và Tiểu Mãn đến nghĩa trang.

Ngôi m/ộ nằm dưới một cây phong. Trên bia vẫn khắc tên Lâm Dư, bên cạnh là một khoảng đất trống được m/ua cùng thời điểm.

Ninh Dư đứng trước bia m/ộ của chính mình, cảm giác kỳ lạ đến mức không biết nên khóc hay cười.

“Khoảng trống bên cạnh là gì?”

“Vị trí của anh.”

Cậu quay sang. “Anh m/ua từ bao giờ?”

“Sau tang lễ.”

“Anh mới chưa đến ba mươi đã chuẩn bị m/ộ đôi?”

Tạ Cảnh Hoài không tránh ánh mắt. “Khi ấy anh không nghĩ mình sẽ sống lâu.”

Ninh Dư muốn trách, nhưng nhìn vết s/ẹo thấp thoáng sau cổ áo anh lại không nói được. Cậu ngồi xuống trước bia, đầu ngón tay lướt qua hai chữ Lâm Dư.

“Tro cốt của em ở đây sao?”

“Một phần.”

“Phần còn lại?”

“Ở chùa Vân Tê.”

Ninh Dư khựng lại. “Anh mang lên đó?”

“Em từng nói thích trên núi.”

“Nhưng em sợ lạnh.”

“Anh đặt trong điện thờ.”

“Anh thật sự đến đó mỗi năm?”

“Ừ.”

Tạ Cảnh Hoài không nói thêm, nhưng cậu biết anh đến vào ngày nào.

Mười tám tháng sáu, ngày hai người từng chạy lên núi khi vừa tròn mười tám tuổi.

“Đưa em đi.”

“Bây giờ?”

“Bây giờ.”

Chùa Vân Tê cách Hải Thành hơn ba giờ lái xe. Con đường lên núi đã được sửa rộng hơn, những khúc cua vẫn quen thuộc. Tiểu Mãn ngủ ở ghế sau, ôm cuốn truyện tranh vừa hoàn thành.

Ninh Dư nhìn rừng cây lùi dần ngoài cửa sổ. “Anh còn nhớ lần đầu chúng ta đến không?”

“Em say xe, nôn hai lần.”

“Chỉ một lần.”

“Hai.”

“Lần thứ hai là anh làm đổ sữa lên áo em.”

Tạ Cảnh Hoài lấy điện thoại, mở một bức ảnh cũ. Trong ảnh, Lâm Dư mười tám tuổi ngồi bên đường, sắc mặt trắng bệch, tay cầm túi giấy.

Cậu im lặng vài giây. “Anh giữ loại ảnh này để làm gì?”

“Làm bằng chứng.”

“Xóa.”

“Không.”

“Cảnh Hoài.”

“Tiểu Mãn chưa xem.”

Ninh Dư nheo mắt. “Anh dám cho con xem thì tối nay ngủ sofa.”

Tạ Cảnh Hoài cất điện thoại. “Không cho xem.”

Xe dừng dưới chân núi. Ba người đi bộ lên những bậc đ/á. Tiểu Mãn chạy phía trước, liên tục quay lại hỏi còn bao xa. Ninh Dư nhìn bóng lưng con, nhớ năm ấy mình cũng chạy như vậy, còn Tạ Cảnh Hoài luôn đi sau nửa bước vì sợ cậu trượt chân.

Bây giờ anh vẫn đi sau.

Chỉ khác giữa hai người có thêm một đứa trẻ.

Chùa Vân Tê nằm giữa rừng ngân hạnh. Mùa này lá chưa vàng, tán cây xanh rợp. Vị sư già trông coi điện thờ nhận ra Tạ Cảnh Hoài, chắp tay chào.

“Tạ thí chủ lại đến.”

Sau đó ông nhìn Ninh Dư, ánh mắt dừng lại vài giây nhưng không nói lời bí ẩn nào. Chỉ mỉm cười hiền hòa.

“Hôm nay thí chủ không còn đến một mình.”

Tạ Cảnh Hoài đáp: “Vâng.”

Điện thờ nhỏ phía sau rất sạch. Một hũ tro cốt bằng ngọc trắng được đặt bên cạnh ngọn đèn trường minh, trên hũ khắc tên Lâm Dư.

Tiểu Mãn nắm tay Ninh Dư. “Ba nhỏ ở trong đó sao?”

“Đó là cơ thể cũ của ba.”

“Bây giờ ba ở đây.”

“Ừ.”

Đứa trẻ nhìn hũ tro, nghiêm túc cúi đầu. “Cảm ơn ba nhỏ trước đây đã bảo vệ con.”

Ninh Dư quay mặt đi, khóe mắt nóng lên.

Tạ Cảnh Hoài lấy hũ tro xuống. “Em muốn xử lý thế nào?”

Cậu ôm lấy. Rất nhẹ. Một phần đời của Lâm Dư chỉ còn lại từng ấy.

“Rải một phần dưới cây ngân hạnh. Phần còn lại vẫn để ở đây.”

“Được.”

“Em muốn giữ cả hai cái tên. Ninh Dư sống tiếp, còn Lâm Dư cũng không cần biến mất.”

Tạ Cảnh Hoài gật đầu. “Anh hiểu.”

Họ đi đến cây ngân hạnh cổ sau chùa. Thân cây lớn đến mức ba người dang tay cũng không ôm hết. Tạ Cảnh Hoài tìm đúng vị trí năm xưa, ngồi xuống đào lớp đất mềm.

Không lâu sau, một chiếc hộp gỗ đã mục một nửa được lấy lên.

Ninh Dư nhìn anh. “Anh chưa từng mở sao?”

“Chưa.”

“Không sợ bên trong hỏng?”

“Anh nhớ bên trong viết gì.”

Chiếc hộp được mở ra. Viên bi thủy tinh màu xanh vẫn còn, sợi dây đỏ đã phai màu. Tờ giấy cũ chỉ còn nét chữ mờ, nhưng vẫn có thể đọc được.

“Tạ Cảnh Hoài và Lâm Dư phải cùng nhau sống đến bạc đầu.”

Bên dưới là một dòng nhỏ hơn.

“Nếu một người lạc đường, người kia phải đứng dưới cây chờ.”

Tiểu Mãn ghé đầu nhìn. “Con thì sao?”

Ninh Dư cười. “Con muốn viết gì?”

“Ba lớn, ba nhỏ và Tiểu Mãn phải cùng nhau sống thật lâu.”

Danh sách chương

3 chương
02/08/2026 00:23
0
02/08/2026 00:22
0
02/08/2026 00:22
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu