Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Thôi bỏ đi. Hiện tại tôi đang bị dị ứng với cơ ng/ực.
Thấy tôi thu tay lại, giọng điệu Kỳ Lâm có chút không thể tin nổi: "Bé cưng, em chán anh nhanh thế sao?"
"Không phải mà." Tôi không biết giải thích thế nào, đành nuốt nước miếng, chuyển chủ đề: "Anh... anh làm nhanh lên đi."
"..."
Tôi nằm gọn trong lòng Kỳ Lâm, những dấu vết ái ân cũ chưa kịp tan đã bị chồng lên những dấu mới.
"Hết hơi rồi." Tôi nheo mắt, giọng mệt mỏi: "Đi làm mệt c.h.ế.t đi được."
"Em thấy sếp của em chắc chắn khắc em rồi, cứ lần nào gặp anh ta là chẳng có chuyện gì tốt lành cả."
Không ngờ Kỳ Lâm cũng có cùng cảm nghĩ: "Anh cũng thấy cái tên nhóc cấp dưới kia của anh chắc chắn khắc anh rồi, gặp cậu ta lần nào là bực mình lần nấy."
Tôi thở dài, thành tâm cầu nguyện: "Hy vọng anh ta đừng đuổi việc em!"
Kỳ Lâm cũng thở dài theo: "Anh cũng muốn đuổi việc cậu ta lắm rồi, nhưng lại không muốn bồi thường N+1."
Chậc! Sao đột nhiên tôi cảm thấy nhìn Kỳ Lâm có chút không thuận mắt thế nhỉ?
10.
Trước đây khi tôi và Kỳ Lâm đi hẹn hò, cơ bản cứ xong việc là mạnh ai nấy về. Cả hai đều có nhận thức cực kỳ rõ ràng về thân phận "bạn giường" của đối phương. Nhưng không hiểu sao, hôm nay lại có chút khác biệt. Chúng tôi nằm trên giường trò chuyện rất lâu... Đúng nghĩa đen là đắp chăn thuần khiết tâm sự ấy. Sự giao lưu không chỉ dừng lại ở mức độ thể x/á/c này, trái lại khiến mối qu/an h/ệ giữa chúng tôi trở nên thân mật hơn hẳn.
"Bé cưng, đã có ai nói với em là nốt ruồi sau lưng em rất gợi cảm chưa?"
"Lại còn là màu đỏ, trông như một viên hồng ngọc vậy."
"Chưa từng." Tôi đáp chẳng cần suy nghĩ, "Em chỉ mới lên giường với một mình anh thôi." Lời này tôi không hề lừa anh. Dù sao thì mối tình duy nhất của tôi cũng kết thúc một cách vô cùng t.h.ả.m khốc. Nhưng mà chuyện này cũng chẳng có gì phải giấu giếm, "Anh biết đấy, cơ thể em không giống người bình thường. Bạn trai cũ của em thấy nó rất gh/ê t/ởm."
Kỳ Lâm lại cúi xuống hôn tôi, "Chẳng gh/ê t/ởm chút nào cả."
"Rõ ràng là rất đẹp mà."
"Lần tới gặp mặt... em có thể cho anh biết tên của em không?"
Sau khi Kỳ Lâm rời đi, tôi một mình ngâm mình trong bồn tắm, ngẩn ngơ suy nghĩ. Vừa nãy... không ngờ tôi lại có chút thôi thúc muốn tháo mặt nạ ra?
Tôi vội vàng lắc đầu ng/uầy ng/uậy. Thật là đ/áng s/ợ. Tôi thừa biết mình vẫn chưa hoàn toàn bước ra khỏi nỗi đ/au của mối tình trước, sao có thể dễ dàng bắt đầu một đoạn tình cảm mới như vậy được chứ?!
Dù tôi có thiện cảm với anh ta đến mức nào cũng không được. Bởi lẽ duy trì qu/an h/ệ x/á/c thịt đơn thuần lúc nào cũng dễ dàng hơn nhiều so với qu/an h/ệ yêu đương.
11.
Tôi sống trong nơm nớp lo sợ, trốn tránh Kỳ Duật Tinh ở công ty suốt một tháng trời. Vốn định biến mình thành kẻ vô hình để không bị chú ý, nhưng khi thấy tin nhắn: Đến văn phòng của tôi - từ Kỳ Duật Tinh. Trong lòng tôi vẫn dâng lên một cảm giác "tuyệt mệnh" nhè nhẹ.
Khoản bồi thường nghỉ việc N+1, rốt cuộc cũng đến rồi sao?
Bước vào văn phòng, Kỳ Duật Tinh chẳng thèm ngẩng đầu lên, đẩy về phía tôi một tập tài liệu: "Giang Niên, tuần sau cậu..."
Tôi ngắt lời anh ta: "Vâng thưa Kỳ tổng, tôi biết rồi, tôi sẽ tự mình nghỉ việc."
Kỳ Duật Tinh nhíu mày: "Cậu tự mình đối phó được với khách hàng sao? Tôi cũng phải đi cùng nữa."
Tôi: "Dạ?"
Cúi đầu nhìn kỹ lại, tôi mới phát hiện thứ Kỳ Duật Tinh đưa cho mình là bản hợp đồng hợp tác dự án.
"Tuần sau chúng ta phải đến thành phố B gặp khách hàng, cậu là người phụ trách dự án này, lo mà chuẩn bị cho tốt."
"Vé máy bay và khách sạn công ty sẽ chi trả toàn bộ."
Có lẽ nếu tôi đàm phán tốt hợp đồng lần này, công việc sẽ có cơ hội giữ lại? Thật sự là có khả năng đó nha! Nghĩ đến đây, tôi liền phấn chấn hẳn lên: "Vâng thưa Kỳ tổng, nhất định không phụ kỳ vọng của anh!"
Kỳ Duật Tinh nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu: "Được rồi, cậu ra ngoài đi."
12.
"Đây chính là cái gọi là 'nhất định không phụ kỳ vọng' của cậu sao?" Tại quầy lễ tân khách sạn, Kỳ Duật Tinh cầm thẻ phòng, nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Chỉ đặt có một phòng thôi à?"
Cái đồ trời đ.á.n.h này, bộ tôi không muốn đặt hai phòng chắc? Nhưng chị kế toán bảo hạn mức công tác của công ty có hạn, tôi thì chẳng muốn tự bỏ tiền túi ra đâu. Rõ ràng là cái bẫy của tư bản, liên quan gì đến tôi cơ chứ?
"Tôi cũng là muốn tiết kiệm kinh phí cho công ty thôi mà."
"Công ty bảo cậu tiết kiệm kinh phí từ bao giờ?"
"Không phải công tác phí của công ty đều có hạn mức sao? Kỳ tổng, cái này là do chính anh định ra đấy thôi."
Kỳ Duật Tinh rõ ràng không ngờ mình lại tự bê đ/á đ/ập vào chân mình, "... Được rồi. Lần sau nếu gặp tình huống này, phải báo cáo trước với tôi."
Nói thật, tôi còn nghi ngờ là chẳng có lần sau nào nữa đâu.
Đến tối lúc đang ngủ, tôi bị ngứa đến tỉnh cả người. Vào phòng tắm kiểm tra, tôi phát hiện sau gáy nổi lên một mảng phát ban đỏ lớn. Là bị dị ứng rồi.
Vốn định nhịn cho qua chuyện, kết quả là càng ngủ càng ngứa. Tiếng động trở mình qua lại cuối cùng cũng làm Kỳ Duật Tinh tỉnh giấc, "Giang Niên. Cậu còn phát ra tiếng động nữa là ra hành lang mà ngủ đấy."
"Không phải đâu Kỳ tổng, hình như tôi bị dị ứng rồi."
Chương 7
Chương 6
Chương 10
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook