Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hoàng Yến Lê
- ÁC QUỶ TỤC MỆNH
- Chap 8 - Hết
“Ngôn Ngôn, cuối cùng cô cũng tỉnh rồi! Cô đã ngủ li bì mấy ngày rồi đấy!”
“Cứ yên tâm, tôi đã xin nghỉ phép với cố vấn học tập của cô rồi, nghỉ mấy ngày này không ảnh hưởng đến điểm rèn luyện cuối kỳ đâu…”
...
Cảm ơn anh nhé, anh đúng là người tốt, có điều... nói hơi nhiều.
“Tề Văn Hiên, chúc mừng anh, cuối cùng cũng thoát khỏi lão sư phụ của mình, giữ được mạng nhỏ rồi nhé.”
Tề Văn Hiên hoàn toàn không ngờ câu đầu tiên tôi nói sau khi tỉnh lại lại là như vậy. Nụ cười dịu dàng trên mặt anh ta bỗng chốc khựng lại.
“Thực chất, thể x/á/c mới mà sư phụ anh nhắm tới chính là anh, chứ không phải tôi, đúng không?”
“Anh chỉ lợi dụng tôi và Thành D/ao để đối đầu với Trường Không mà thôi.”
“Tề Văn Hiên, anh n/ợ tôi một lời giải thích.”
Từng câu tôi thốt ra đều nằm ngoài dự tính của Tề Văn Hiên. Nhưng nghe xong, anh ta lại trút ra một hơi dài, trông có vẻ nhẹ nhõm hơn nhiều, “Lão già đó quả thực đã dạy tôi không ít bản lĩnh thực thụ, nhưng tôi không ngờ lão lại âm hiểm đ/ộc á/c đến thế.”
“Em trai tôi chính là vật thí nghiệm đầu tiên cho cái gọi là ‘vật chứa’ của lão. Lão muốn một cơ thể trẻ trung và tràn đầy sức sống.”
“Thật ra, cả tôi và cô đều là những thân x/á/c dự phòng của lão. Để kh/ống ch/ế tôi, lão hạ Cổ trùng vào người tôi; để kh/ống ch/ế cô, lão trói buộc cô cùng Thành D/ao.”
“Cô nghĩ lão chọn tôi làm vật chứa để làm gì? Chẳng qua là vì tôi có ‘phong thái’ hơn cô thôi! Lão già đó còn cả một đám ‘tri kỷ’ đang đợi lão đến bồi tiếp cơ mà!”
“Còn về cô, công dụng lớn nhất của cô đối với lão chính là sau khi chiếm được cơ thể của tôi, lão sẽ dùng cô để ‘thải âm bổ dương’. Thế nên lão mới dùng cái lời nói dối nhảm nhí rằng nếu mất đi thân x/á/c xử nữ sẽ nguy hiểm đến tính mạng để lừa cô.”.Tề Văn Hiên tuôn ra một tràng.
Tôi thừa nhận, từng lời anh ta nói đều đang chà đạp lên tam quan của tôi.
Tâm trí rối bời, nhưng lúc này tôi chỉ muốn nói với Tề Văn Hiên đúng một câu: “Tề Văn Hiên, cho tôi xin ngụm nước cái đã…”
13.
Cơ thể dần phục hồi, cuộc sống của tôi cũng quay trở lại quỹ đạo bình thường. Gọi là bình thường, bởi vì... tôi không còn cảm nhận được sự hiện diện của Thành D/ao nữa.
Đêm ở đạo quán đó, đạo phù mà Tề Văn Hiên vẽ trên tấm Vô Sự Bài thực chất là để kí/ch th/ích cơn cuồ/ng lo/ạn của Thành D/ao.
Tề Văn Hiên cùng một Đạo sĩ tên Thừa Ứng Chi đã lén bám theo tôi đến đạo quán. Khi họ xông vào, lão đạo Trường Không đã bị đóng đinh c.h.ặ.t trên cột gỗ, chỉ còn thoi thóp hơi tàn. Linh thể của Thành D/ao cùng với những oán h/ồn bị lão đạo giam giữ trong đạo quán đều đã tan biến sạch sẽ, không còn dấu vết.
Cuối cùng, hai người bọn họ đã đưa tôi - lúc đó đang bất tỉnh nhân sự và người đầy m.á.u me, trở về.
Kể từ đó, tôi thường xuyên bám theo Tề Văn Hiên để ăn chực, thỉnh thoảng còn gom mấy món đồ xa xỉ mà anh ta không dùng tới đem đi b/án đồ cũ, “Cứ tự nhiên đi, tất cả là của cô, có dọn sạch cái nhà này tôi cũng không ý kiến!”
Anh ta dùng cái danh nghĩa "đây là n/ợ cô" để nuông chiều tôi. Ngoài ra, tôi còn có thêm một người bạn nữa là Thừa Ứng Chi.
Tề Văn Hiên và Thừa Ứng Chi thường xuyên như hình với bóng, ra vào có đôi. Có lúc tôi còn tưởng giữa hai người họ có mối qu/an h/ệ mờ ám khó nói nào đó. Cho đến khi Tề Văn Hiên đột nhiên ngỏ lời muốn làm bạn trai tôi.
Tôi đã từ chối.
Nhưng tôi đã đồng ý để Tề Văn Hiên đưa mình đến tông môn của Thừa Ứng Chi - Ứng Thiên Môn, để "làm thêm" ki/ếm tiền.
Bởi tôi biết, kể từ khoảnh khắc gặp gỡ lão đạo Trường Không và Thành D/ao, cuộc đời tôi đã định sẵn là không thể nào tầm thường được nữa.
(Hết truyện)
Én giới thiệu một bộ linh dị khác do nhà Én đã đăng trên MonkeyD nè:
TÊN TRUYỆN: NGƯỜI ĐỘI HƯƠNG
Tác giả: Sư Gia
Thôn chúng tôi nghèo lắm. Để có miếng ăn qua ngày, người ta phải làm cái nghề Đỉnh Hương Nhân (người đội hương) – những kẻ đội nhang, mượn thần thông để nhìn thấu nhân quả.
Đỉnh Hương Nhân có thể nhìn khói hương mà đoán định chuyện đời, nhưng tuyệt kỹ đ/áng s/ợ nhất chính là 'lấy một mạng đổi một mạng'. Chỉ có điều, một khi thi triển cấm thuật này, kẻ gánh nhang chắc chắn sẽ phải c.h.ế.t. Vì vậy, cái giá cho tuyệt kỹ này cực kỳ cao, người ta chỉ làm khi muốn ki/ếm cho con cháu một khoản tiền b/án mạng để đổi đời.
Cho đến một ngày, có đôi vợ chồng nọ tìm đến cửa. Họ không cầu trường thọ, cũng chẳng cầu chữa bệ/nh. Thứ họ muốn, là một cô gái bằng xươ/ng bằng thịt để ch/ôn cùng con trai họ.
Và Tần Nhị Cô - người tiếp nhận vụ làm ăn này, đã mỉm cười nói với họ rằng: "Mười chín vạn chín ngàn. Đợi tôi c.h.ế.t rồi, cứ đ/ốt tiền giấy cho tôi là được."
Sau này tôi mới biết, thứ bà ấy muốn không phải là tiền. Thứ bà ấy đòi, là món n/ợ hai mạng người trong trận đại hỏa hoạn của hai mươi năm về trước.
1.
Đôi vợ chồng ấy họ Châu, nhà mở xưởng, gia thế bạc tỷ. Lúc xế chiều họ mới có được mụn con trai, nên nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa.
Thế nhưng, Châu Hiểu Phong - đứa con trai quý t.ử của họ lại mất mạng vào một đêm mưa, bị người ta đ.â.m c.h.ế.t. Hung thủ đã ra đầu thú ngay tại chỗ, nhưng người c.h.ế.t không thể sống lại, đôi vợ chồng khóc đến gần như c.h.ế.t đi.
Ban đầu, hai người họ cũng không nghĩ đến chuyện làm đám cưới m/a (Minh hôn). Cho đến khi Hiểu Phong hạ huyệt được vài ngày, đêm nào anh ta cũng hiện về báo mộng. Trong mơ, đứa con trai cả người đầy m.á.u quỳ trước mặt mẹ mà khóc: "Mẹ ơi, con khổ quá! Mới ngoài hai mươi, đến vợ còn chưa kịp lấy, xuống dưới này con cô đơn lắm mẹ ơi!"
Lúc đầu, họ cũng chẳng để tâm, còn an ủi con trong mơ. Thế nhưng giấc mộng ấy cứ lặp đi lặp lại hàng đêm, bám riết không buông khiến họ chẳng được một phút bình yên.
Bà chủ xưởng bắt đầu nảy sinh ý định ngầm, nhờ người khắp nơi dò hỏi xem có cô gái nào phù hợp không. Nhưng người thì quá trẻ, người thì dung mạo không đúng sở thích lúc sinh thời của con trai, chọn đi chọn lại vẫn chẳng ưng được ai.
Ngay lúc họ đang bế tắc, đứa con trai lại báo mộng. Lần này, anh ta chỉ đích danh người yêu cũ của mình, đòi cô ta phải xuống dưới kia bầu bạn cùng anh ta.
Làm mẹ, bà ta thực sự thấy khó xử. Người ta đang sống sờ sờ ra đó, chẳng lẽ lại ép người ta vào đường c.h.ế.t? Thế nhưng hình ảnh con trai lúc c.h.ế.t m.á.u chảy lênh láng, bụng đầy vết đ.â.m cứ ám ảnh mãi trong tâm trí bà ta.
Bà ta nghiến răng, kéo chồng đi tìm khắp lượt các Đỉnh Hương Nhân trong vùng. Những người đó vừa nghe đến chuyện ép người sống làm đám cưới m/a thì đều lắc đầu từ chối. Ai nấy đều bảo việc này quá tổn âm đức, con cháu đời sau nhất định sẽ bị thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t!
Cuối cùng, có người chỉ cho họ một con đường: "Đi tìm Tần Nhị Cô đi. Nếu bà ấy cũng không giúp, thì các người tốt nhất nên từ bỏ ý định đó đi!"
2.
Tần Nhị Cô không phải người thôn tôi. Chẳng ai biết bà từ đâu đến. Từ lúc tôi bắt đầu biết ghi nhớ, bà đã sống trong căn nhà vách đất lộng gió ở đầu phía Đông của thôn. Bà không kết hôn, không con cái, cũng chẳng ai thấy bà có họ hàng thân thích. Nhưng trong vòng mấy chục dặm này, không một ai dám coi thường bà. Bà là người xem bói chuẩn nhất, và cũng là người đưa ra cái giá "chát" nhất trong giới Đỉnh Hương Nhân.
Đôi vợ chồng mang theo tâm trạng thấp thỏm tìm đến căn nhà vách đất. Trong nhà không thắp đèn, chỉ đ/ốt ba nén hương. Mùi khói quện với mùi thảo mộc hăng nồng khiến cổ họng người ta nghẹn lại.
Tần Nhị Cô ngồi trên mép giường đất, quay lưng về phía họ, giọng nói khàn đặc hỏi: "Có chuyện gì thì nói thẳng đi. Nửa câu dối trá, tôi cũng không tiếp."
Hai vợ chồng nhìn nhau, rồi hạ quyết tâm kể hết chuyện con trai báo mộng đòi cưới chạy tang. Tần Nhị Cô không ngoảnh lại, hỏi tiếp: "Con trai các người, rốt cuộc c.h.ế.t như thế nào?"
Câu hỏi vừa thốt ra, mặt đôi vợ chồng trắng bệch ngay lập tức. Họ lén nhìn nhau, môi mấp máy nhưng không dám thốt lên lời.
"Không nói rõ ràng, việc này tôi không làm." Giọng Tần Nhị Cô chợt lạnh thấu xươ/ng, "Lấy người sống làm đám cưới m/a vốn dĩ là tổn âm đức. Nếu còn che che giấu giấu, chẳng những không c/ứu được nó, mà cuối cùng cả hai người cũng bị kéo xuống nước theo đấy."
Chương 4
Chap 10 - Hết
Chap 9 - Hết
Chap 9
Chap 10 - Hết
Chap 8 - Hết
Chap 7 - Hết
Bình luận
Bình luận Facebook