PHONG YÊU LỤC: GIAO LONG

PHONG YÊU LỤC: GIAO LONG

Chap 9

14/04/2026 16:07

Mặc Thương không trả lời ta, trái lại Lạc Ly nôn ra một ngụm m.á.u, cười đầy thê lương: "Bởi vì hắn cũng là một con rắn... một con Giao xà đã đọa m/a..."

Ta lập tức mặt c/ắt không còn giọt m.á.u, Trảm Yêu Nhận "keng" một tiếng rơi xuống đất. Cùng lúc đó, Mặc Thương đã đưa tay thành trảo, chụp thẳng về phía tâm mạch của Lạc Ly.

"Nghiệt Giao dám làm càn—!" Ngay thời khắc mấu chốt, tiểu Đạo cô từng ăn vạ ta trên phố đột ngột từ trên trời rơi xuống, xách lấy Lạc Ly định tháo chạy.

"Muốn chạy? Hừ!" Mặc Thương đuổi theo, lẩm nhẩm khẩu quyết, khắp viện lạc bỗng dưng dựng lên từng đạo hồng quang, kết thành một tấm lưới lớn bao vây kín mít không kẽ hở.

"Lão t.ử chờ ngày này đã lâu rồi, chỉ cần nuốt được nội đan của hắn, hấp thụ công đức của hắn, ta liền có thể tránh được Lôi kiếp mà tu thành chính quả. Tiểu Đạo cô nhà ngươi chớ có phá hỏng việc tốt của ta!" Nói đoạn, hắn gầm lên một tiếng dài, hóa thành một con hắc Giao hung hãn vồ về phía tiểu đạo cô.

Tiểu Đạo cô nhếch môi cười: "Hắc hắc, ngươi có lưới, chẳng lẽ lão nương đây lại không có sao? Nghe cho kỹ đây, Lôi Đình Vạn Quân!"

"Ầm ầm—!"

Kinh lôi hóa thành thiên võng giáng xuống, con Hắc giao do Mặc Thương hóa thành ngay lập tức bị vô số tia chớp tím đ.á.n.h rụng. Nó trợn trừng mắt, dường như không hiểu vì sao bản thân lại dễ dàng bị đ.á.n.h bại đến thế, "Yêu lực của ta... sao tự dưng lại biến mất..."

Ngay sau đó, dường như nghĩ ra điều gì, nó đột ngột quay đầu nhìn về phía ta. Đúng lúc này, tiểu Đạo cô rút từ trong túi Trữ Vật ra một thanh trường thương, đ.â.m thẳng vào tim hắn.

Trong chớp mắt, ta lao mình tới, chắn ngang nhát đ.â.m ấy.

"Phập—"

"Tô Tô—!"

Lạc Ly và Mặc Thương đồng thời trợn tròn mắt. Còn ta, với l.ồ.ng n.g.ự.c bị trường thương xuyên thấu, quay đầu nhìn sâu vào mắt Mặc Thương một lần cuối: "Một ngày phu thê trăm năm ân nghĩa, phu quân... ta phải lòng chàng..."

14.

Ngày Bạch xà hóa Rồng phi thăng, trời đất đổ một trận cam lâm (mưa ngọt).

Khi Huyền Nhất đào ta lên khỏi phần m/ộ, vẻ mặt đầy sự chê bai: "Giống rắn đúng là ngốc nghếch quá thể, ngươi diễn giả tạo đến vậy mà hai con rắn đó đều tin sái cổ. Một kẻ rõ ràng đã nghi ngờ ngươi hạ d.ư.ợ.c trong rư/ợu giao bôi, kết quả thấy ngươi đỡ cho hắn một thương liền tưởng ngươi yêu hắn c.h.ế.t đi sống lại, cam tâm tình nguyện chịu c.h.ế.t để bồi táng cùng ngươi. Kẻ còn lại thì tâm can tan nát, đoạn tình tuyệt ái, nhờ đó mà vượt qua tình kiếp, thuận lợi phi thăng."

Ta đẩy nắp qu/an t/ài ngồi dậy, ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c, nghiến răng nghiến lợi lườm nàng: "Chẳng phải ngươi nói là sẽ không đ/au sao? Ta đ/au đến ngất đi đây này..."

"Cút…! Ngươi tự đ/au lòng thì liên quan gì đến ta? Cái đồ lụy tình nhà ngươi, đ/au c.h.ế.t ngươi cũng đáng…!"

Ta ngước mắt nhìn trời, bĩu môi: "Lần này, mới thật sự là đôi bên chẳng còn n/ợ nần gì nhau." Nghiệt duyên kiếp trước khiến chàng không thể thành tiên, khiến ta c.h.ế.t không nhắm mắt. Mà kết cục như lúc này mới là vẹn toàn nhất.

Huyền Nhất gật đầu, nhưng ánh mắt lại lộ vẻ giễu cợt: "Kiếp trước, hắn đưa linh h/ồn đầy oán khí của ngươi đến bến Nại Hà, mới phát hiện tâm ý dành cho ngươi sớm đã vượt xa ý niệm thành tiên, liền dùng toàn bộ công đức đổi lấy một cơ hội quay về quá khứ với Diêm Vương gia. Kết quả lại phát hiện oán niệm của ngươi quá sâu, thế mà cũng mang theo ký ức trùng sinh, lại còn c/ăm gh/ét loài rắn, khiến hắn chẳng dám xuất hiện trước mặt ngươi, coi như uổng phí một đời trùng sinh."

Sau đó, nàng nhìn lên bầu trời, giả vờ thoải mái hỏi: "Mà này, sau này ngươi có dự định gì?"

"Đi tu đạo cùng ngươi, thấy sao? Biết đâu sau khi thành tiên, lại có thể gặp lại người nọ trên trời?"

"Cút đi! Đồ lụy tình, ngươi định dây dưa đến bao giờ nữa? Trong đầu ngươi ngoài chuyện tình yêu nam nữ ra, không thể có thứ gì khác sao?"

"Có chứ~! Tu tiên mà~! Trường sinh bất lão..." Ta cười ha hả. Vô tình liếc thấy bên cạnh nàng có một cuốn sách mang tên Phong Yêu Lục bị gió núi thổi mở, bên trong vẽ đầy những yêu thú sống động như thật.

Tại một trang nọ, có vẽ một con Hắc giao, ký tên: Mặc Thương.

(Hết truyện)

Én giới thiệu một bộ cổ đại khác mà Én đã đăng trên MonkeyD nè:

TÊN TRUYỆN: Ứng Kiếp Phi Thăng

Tác giả: Ẩn danh

Ta là Giác Mộc Giao, phi thăng lên Nhị Thập Bát Tú là mệnh số của ta.

Mười năm về trước, để vượt qua kỳ khảo hạch phi thăng, ta từng hạ phàm tìm ki/ếm người ứng kiếp của mình.

Số mệnh đã định, Thiên tinh lịch kiếp chỉ có thể thành công khi hoàn thành tâm nguyện của người ứng kiếp.

Ta đã tìm thấy chàng, hỏi chàng có tâm nguyện gì.

Chàng nói, chàng mong muốn khoa thi Hội được ghi tên trên bảng vàng.

Ta bèn thôi toán một quẻ, thấy chàng không chỉ tuổi trẻ đỗ Trạng nguyên mà quan lộ cũng thênh thang. Mệnh cách tốt đẹp như thế, hoàn toàn không cần ta phải bận tâm.

Thế là, ta cứ ở nhà chàng ăn uống vui chơi suốt nửa năm, đợi đến khi chàng đỗ Trạng nguyên mới giả vờ c.h.ế.t đuối rồi rời đi, trở về trời.

Nào ngờ, kỳ khảo hạch phi thăng Nhị Thập Bát Tú của ta lại thất bại!

Tiên lực giảm mạnh, ta đành đổi dung mạo, hạ phàm tìm người ứng kiếp để "trả th/ù".

Nhưng không ngờ, ta lại phát hiện ra năm đó mình đã nhầm...

"Cháu trai chàng mới là người ứng kiếp của ta, mười năm trước ta đã nhận lầm chàng, ta xin lỗi."

Ta đã nhún nhường, nhưng chàng lại tỏ vẻ gi/ận dữ. Thân hình cao lớn đứng trước mặt, ép ta phải lùi lại: "Tiên nhân biết hết thảy lại cũng có lúc nhận lầm người ứng kiếp? Nàng xem ta là gì đây?"

Ta rụt cổ lại, "Vậy thì ta chịu thiệt một chút, cũng gọi chàng một tiếng cữu cữu, thế nào?"

1.

Kỳ khảo hạch phi thăng Nhị Thập Bát Tú thất bại, tiên lực của ta giảm sút, chẳng bằng ba phần mười so với trước kia.

Sư phụ nói, là do người ứng kiếp ở nhân gian của ta đã xảy ra vấn đề. Nói rồi, người phất tay, ta bỗng chốc rơi thẳng xuống trần gian.

"Đồ nhi ngoan, vi sư đã dốc hết gia tài vào con, nếu con không thể vào hàng Nhị Thập Bát Tú, ta sẽ bị chúng tiên cười chê mất thôi."

Tiếng nói người vừa dứt, ta đã chạm đất.

Lần hạ phàm này, ta không chỉ vì sư phụ rửa nhục, mà còn vì chính mình "b/áo th/ù".

Ta rơi xuống trước một đài tế, trên bàn thờ bày biện đủ loại quả và tam sinh, dưới đài có người đang quỳ lạy.

Có người chắp tay khấn nguyện: "Hiển linh rồi, Văn Khúc tinh quân hiển linh rồi, xin người bảo hộ học trò đỗ đạt trong kỳ thi Hội!"

Có người lại gọi binh lính: "Văn Khúc Tinh Quân sao lại là nữ t.ử? Nàng ta chắc chắn đến để quấy rối lễ tế, mau đến đây, lôi nàng ta đi mau!"

Chẳng mấy chốc, một đội binh lính vây quanh ta, giương mâu chĩa thẳng.

Vị võ tướng đứng đầu quát lớn: "Kẻ nào cả gan quấy rối lễ tế Thái Học?"

Lễ tế Thái Học?

Sức mạnh của Thiên tinh có thể quay ngược thời gian, chẳng lẽ sư phụ đã làm trái Thiên quy, đưa ta trở về trước kỳ thi Hội để ta lịch kiếp lại từ đầu?

Vũ khí của binh lính sắp đ.â.m thẳng vào mặt ta, trong tích tắc, ta vội vàng hướng về phía các học t.ử lớn tiếng hô: "Ta có thể đoán được Trạng nguyên của kỳ thi lần này là ai!"

Quả nhiên mọi người bị ta hù dọa, trong mắt lộ vẻ mong chờ. Ta đắc ý đọc ra một cái tên: "Thường Hoài Tư." Hắn cũng chính là người ứng kiếp của ta.

Không ngờ, một học t.ử lại kêu lên: "Lớn mật! Ngươi dám cả gan gọi thẳng tên Thái phó!"

Thường Hoài Tư là Thái phó?

Ta rõ ràng nhớ lúc ta giả c.h.ế.t rời đi, hắn chỉ vừa mới đỗ Trạng nguyên, sao lại thành Thái phó rồi?

"Năm nay là năm nào?" Ta vội hỏi.

"Chiêu Nguyên năm thứ mười bảy."

Đã mười năm trôi qua rồi! Ta sững sờ tại chỗ.

"Lui xuống, đừng làm bị thương người vô tội."

Ta nhìn theo tiếng nói, người cất lời mày mắt thanh tú, để râu ngắn, khoác trên mình bộ quan phục đỏ thẫm, xem ra địa vị không hề thấp.

Cũng có vài phần quen mắt.

"Cô nương, ngươi không sao chứ?"

Hắn đi đến đâu, binh lính đều tránh đường, những cây mâu sắc nhọn cuối cùng cũng lùi lại, ta thở phào nhẹ nhõm: "Dám hỏi đại nhân quý danh?"

Hắn mỉm cười, giọng nói ôn hòa: "Ta chính là Thường Hoài Tư mà cô nương vừa nhắc đến."

2.

Ta vội sờ lên mặt, may mà lúc hạ phàm đã thay đổi dung mạo, Thường Hoài Tư hẳn sẽ không nhận ra ta.

"Dừng tay—!"

Một giọng nói già nua từ xa vọng tới, ông ấy chen vào đám đông, thở hổ/n h/ển: "Nàng ta, nàng ta là đệ t.ử mới nhận của lão phu, tên là..."

Ông ấy liếc nhìn ta, ta thuận thế tiếp lời: "Ứng Tinh, ta tên Ứng Tinh." Giống như gương mặt này, tên cũng là giả.

Quốc sư ra hiệu cho ta đi theo ông.

"Quốc sư đại nhân, cái này..." Vị võ tướng do dự.

Quốc sư như thân quen từ lâu đi đến trước mặt ta, tự hào giới thiệu: "Vị đệ t.ử này của lão phu, là mệnh Thiên tinh, là thần tiên tương lai, các ngươi không chọc vào nổi đâu!"

Vị Quốc sư này cũng có chút tinh mắt. Thấy ông ấy ca tụng ta là mệnh Thiên tinh, ta thuận theo ý ông gật đầu.

Khi lướt qua Thường Hoài Tư, ta nghiêng đầu nói một tiếng cảm ơn.

Đến khi đi xa khỏi đám đông, Quốc sư mới dừng bước, cung kính chắp tay: "Lão phu đến muộn, xin tiên nhân đừng trách!"

Lời ông ấy nói khiến ta mơ hồ, ta vốn không quen biết ông: "Tại sao lại nói vậy?"

Quốc sư đáp: "Lão phu có chút am hiểu bói toán, tính ra hôm nay có tiên nhân hạ phàm..."

Phàm nhân mà có người giỏi bói toán như vậy, quả thật lợi hại.

Danh sách chương

3 chương
14/04/2026 16:07
0
14/04/2026 16:07
0
14/04/2026 16:07
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu