Cưới Trước

Cưới Trước

Chương 2

19/03/2026 19:37

Tôi bị kéo vào giữa đám đông.

Lúc này tôi mới phát hiện ra nhóm người của anh ấy đến đây là để bàn chuyện làm ăn.

“Mấy người mắc chứng sợ xã hội các em thích đến đây chơi à?”

Dư Ôn Từ đã rảnh tay, bắt đầu quan tâm đặc biệt đến tôi.

Đầu tôi lập tức lắc như trống bỏi.

“Không, tôi mới đến lần đầu.”

Lỡ như để Dư Ôn Từ biết, tôi ở trong nước, quẹt thẻ của anh ấy, sống ung dung tự tại, anh ấy chẳng l/ột da tôi ra à?

“Cô Khương, lại gặp nhau rồi, bạn trai lần trước của cô đâu?”

Đột nhiên có người tỏ ra thân quen khoác vai tôi.

Là chủ quán bar.

Tay tôi run lên, r/un r/ẩy chỉ vào anh ấy: “Anh, anh đừng có nói bậy…”

Chủ quán bar dường như ý thức được điều gì, vội vàng che miệng lại.

Dư Ôn Từ đột nhiên cười, đặt một xấp tiền lên bàn: “Cô ấy còn tiêu những gì nữa, anh nói hết một lượt xem nào?”

Ông chủ hớn hở ra mặt: “Ồ, cũng chỉ gọi người mẫu nam vài lần thôi.”

“Ồ…” Dư Ôn Từ nhếch mép cười nhạt: “Người mẫu nam… Càng thích hợp cho người mắc chứng sợ xã hội nhỉ.”

“…”

Kẻ phản bội.

Trên đường về, Dư Ôn Từ không thèm đếm xỉa gì đến tôi nữa.

Anh ấy ngồi trong xe, dùng máy tính bảng để sửa hợp đồng.

Tôi líu ríu bên cạnh: “Người mẫu nam lần trước, là tôi gọi giúp bạn thân.”

“Còn người đàn ông kia, là em trai của bạn thân tôi.”

Một cậu em trông cũng không tệ, hay gọi tôi là chị.

Dư Ôn Từ cúi đầu, biểu cảm thâm sâu khó đoán.

Những ngón tay thon dài gõ lên máy tính xách tay, âm thanh như bùa đòi mạng, nghe mà khiến tim người ta hoảng hốt.

Tôi hơi hoảng, móc điện thoại ra cầu c/ứu.

Phát hiện ra nhóm chat của hội bạn thân đã sớm bùng n/ổ.

Hơn chục tin nhắn thoại chi chít chiếm đầy màn hình.

Tôi nhăn mặt, áp điện thoại lên tai.

“… Tớ cá một hào, Khương Tụng không xin được WeChat đâu.”

“… Ban nãy nó còn bảo, người đàn ông đó có tướng “con cháu đầy đàn”, một đêm mang th/ai đôi không phải là mơ.”

Tôi đang định nói với họ là nhận nhầm người rồi.

Thì phát hiện ra không khí trong xe có chút kỳ quái.

Dư Ôn Từ nhìn tôi với vẻ mặt lạnh nhạt, đôi môi mỏng mím ch/ặt, cơn tức gi/ận dường như không thể đ/è nén.

Những lời mưu tính ồn ào của tôi nửa tiếng trước, đang phát ra từ loa ngoài của điện thoại, không sót một chữ.

“Hắc hắc hắc hắc… Anh chàng này đẹp trai quá, tặng cho các cậu đấy, bỏ ba giữ con có được không?”

====================

Chương 2:

Tài xế lặng lẽ nâng tấm vách ngăn lên.

Trong không gian tối tăm chật hẹp, Dư Ôn Từ đặt máy tính bảng xuống.

“Con. Cháu. Đầy. Đàn?”

“Bỏ. Ba. Giữ. Con?”

Dư Ôn Từ lặp lại lời tôi, từng chữ từng chữ một, không hề có hơi ấm: “Tụng Tụng, phúc khí tốt như vậy, sao em không nhận lấy?”

Tôi run lẩy bẩy, sắp co rúm cả người vào khe cửa: “Tôi… Cơ thể yếu ớt, nhận không nổi…”

Dư Ôn Từ tháo kính xuống, dựa vào lưng ghế, thở hắt ra một hơi nặng nề.

Ngay lúc tôi tưởng rằng, anh ấy lớn tuổi rồi, sẽ không tính toán so đo với tôi nữa.

Anh ấy cởi cúc áo, một tay kéo tôi qua, đ/è tôi lên đùi anh ấy.

Cười lạnh ra lệnh:

“Cởi váy ra.”

“Dám nói một chữ ‘không’, tôi liền xử lý em.”

Danh sách chương

4 chương
19/03/2026 19:37
0
19/03/2026 19:37
0
19/03/2026 19:37
0
19/03/2026 19:37
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu