Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hoàng Yến Lê
- THOÁT KHỎI DỊ CHỦNG
- TRÒ CHƠI NHÀ HÁT - CHAP 8
Gã đàn ông đắc ý cười với chúng tôi, "Là cô ta quá ng/u, tôi lo cho bản thân thì không quá đáng chứ? Con người mà, đừng nên quá bao đồng làm Thánh Mẫu. Nhìn xem, tôi chính là Thiên Mệnh Chi Tử (đứa con được mệnh Trời lựa chọn). Tôi nhất định sẽ sống sót đến cuối cùng!"
Hành lang bắt đầu rung chuyển dữ dội, tất cả chúng tôi đều đứng không vững. Cảm giác chạm vào hành lang, giống như một cái lưỡi.
"Chạy mau!" Các bức tường xung quanh cuồ/ng lo/ạn co lại. Lối ra phía trước cũng càng lúc càng thu hẹp. Nếu không ra ngoài ngay, chúng ta sẽ bị hành lang này nuốt chửng! Tôi vung rìu c.h.é.m đi/ên cuồ/ng, cuối cùng lao ra được ở khoảnh khắc cuối cùng. Lưỡi rìu thậm chí đã bị mẻ.
Cặp tình nhân nằm bò trên hành lang, vươn tay c/ầu x/in chúng tôi c/ứu giúp.
Bây giờ hành lang đã thu lại thành một cái lỗ nhỏ bằng cửa sổ. Họ không thể chạy ra được. Nếu có người kéo một cái, họ vẫn có thể thoát ra.
Ba người chúng tôi đứng lặng yên nhìn, không một ai bước tới kéo.
"Đến ở bên cạnh chị ấy đi, hai con súc vật!"
14.
Cuối cùng chúng tôi cũng xuống đến tầng bốn. Nơi này yên tĩnh lạ thường, không có một tiếng động nào.
Mỗi căn hộ đều đóng cửa, không giống như tầng trên hỗn lo/ạn. Cứ như một khu chung cư bình thường, mọi người đều đang ngủ say.
Chúng tôi quan sát những cánh cửa phòng. Không thấy vết m/áu, cũng không ngửi thấy mùi m.á.u tanh. Lẽ nào tầng này không có nguy hiểm?
Tôi thấy không thể nào.
Đột nhiên, tôi cảm thấy một trận choáng váng. Tiểu Bắc đã ngã gục về phía trước. Tầng này có điều không ổn!
Tôi và Tần Tư Tư vội vàng nín thở. Cô ấy t/át Tiểu Bắc hai cái.
Tiểu Bắc mới từ từ tỉnh lại, "Cái… cái gì vậy?"
Tần Tư Tư bịt miệng anh ấy lại, gõ chữ nói với anh ấy, tầng này có thể có chất đ/ộc, phải mau rời đi.
Tôi x/é quần áo, làm thành khẩu trang đơn giản che miệng mũi. Mấy người chúng tôi không dám nói nhiều, chạy thẳng đến cửa thoát hiểm, dùng rìu ch/ặt mở một khe hở.
Không ch/ặt thì thôi, vừa ch/ặt một luồng khí màu xanh lục đã lọt qua khe hở bay vào. Thì ra khí đ/ộc đến từ phía dưới!
Ngay lập tức, tôi ngất lịm đi.
15.
Lần nữa tỉnh lại, tôi thấy mình đã được họ đưa lên phòng tạp vụ ở tầng năm. Cửa sổ đã bị đ/ập vỡ, khe cửa được họ dùng khăn ướt chặn kín. Nhờ vậy, khí đ/ộc bên trong không quá nồng.
Trong lúc hôn mê, tất cả ký ức của tôi đã quay trở lại.
Bây giờ là năm thứ ba kể từ khi ‘Khủng Hoảng X/á/c Sống bùng phát.
Chúng tôi đều là những người bị x/á/c sống biến dị bắt đi để thử nghiệm.
Tôi bị Dị Chủng cấp cao bắt làm thí nghiệm, bị tiêm th/uốc, và tôi đã chống chịu được. Nhờ đó, tôi có được khả năng tự phục hồi giống như x/á/c sống Dị Chủng, và thể lực cũng được tăng cường.
Thảo nào thân thủ tôi lại tốt đến vậy, và còn có thể tự lành vết thương. Thảo nào ký ức của tôi luôn có sự sai lệch đến thế. Hóa ra tất cả đều là giả dối.
Tần Tư Tư cũng không phải là bạn thân của tôi. Cô ấy là nhân viên Nhà Nước, là điệp viên ngầm.
Sau khi chúng tôi trốn thoát khỏi ‘Trang Viên Nuôi Dưỡng’, chúng tôi đã gặp được con người.
Đáng tiếc, đó lại là những kẻ phản bội loài người, đã đầu quân cho Dị Chủng.
Họ bắt chúng tôi đến một nơi khác. Cũng chính ở đó, tôi gặp Tần Tư Tư. Cô ấy nói Nhà Nước không tìm được nơi ẩn náu của Dị Chủng. Cần có tình nguyện viên mang theo thiết bị ẩn trong cơ thể để đến sào huyệt của Dị Chủng. Và thế là, cô ấy được cài vào đây với tư cách là điệp viên ngầm.
Chỉ cần cô ấy phát tín hiệu, Nhà Nước có thể ngay lập tức phái quân tiếp viện đến giải c/ứu chúng tôi, đồng thời phá hủy căn cứ của Dị Chủng. Nhưng không ngờ, ngày hôm sau chúng tôi đã bị đưa đến đây – sân khấu ‘Trò Chơi Sinh Tử’ của Dị Chủng. Và còn bị cấy ghép ký ức giả.
Đây là một trò chơi ‘Săn Đuổi Sinh Tồn’ do lãnh đạo cấp cao của Dị Chủng thiết kế.
Vì vậy, trong tiềm thức, Tần Tư Tư rất quan trọng đối với tôi.
Về tin nhắn bí ẩn kia, tôi cũng có thể đoán được là ai. Là đồng đội cũ của tôi, Thẩm Nghiêm.
16.
Tôi nhìn ánh mắt nghiêm nghị của Tần Tư Tư, dò hỏi: "Cô cũng nhớ ra rồi sao?"
Cô ấy gật đầu.
Bây giờ, còn năm phút nữa là trời sáng. Tôi không biết nếu không thoát ra được trước khi trời sáng thì chuyện gì sẽ xảy ra. Nhưng tôi tin tưởng vô điều kiện vào Thẩm Nghiêm.
Tiểu Bắc mơ hồ, không hiểu chuyện gì, "Hai người nhớ ra cái gì vậy, sao tôi vẫn không nhớ ra được gì hết?"
Không còn thời gian nữa. Tôi nhìn xuống dưới lầu. Tầng bốn, tôi nhảy xuống sẽ không c.h.ế.t, chỉ bị thương thôi. Nhưng hai người kia thì chưa chắc rồi.
Tôi hít một hơi sâu, "Tôi nhảy xuống, rồi đỡ hai người ở dưới."
Tần Tư Tư gật đầu ngay, "Được!"
Tiểu Bắc vẫn đang hoang mang, "Gì?! Hai người nói gì?! Đây là tầng bốn! Không phải tầng một!"
"Này! Tiểu Chi, đừng có phát đi/ên! Nhảy xuống sẽ c.h.ế.t đấy!"
Tần Tư Tư an ủi, "Không nhảy xuống thì chúng ta cứ chờ bị đầu đ/ộc c.h.ế.t ở đây đi."
Trong tiếng kêu kinh ngạc của Tiểu Bắc, tôi nhảy phóc xuống. "Rầm" một tiếng, tôi ngã mạnh xuống đất. Hai chân tôi g/ãy hết, đ/au đến mức tôi suýt không thở nổi.
May mắn thay, tôi có khả năng phục hồi siêu phàm. Tôi c.ắ.n răng chịu đ/au đứng dậy, dang rộng hai tay, "Tư Tư, nhảy đi!"
Cô ấy không chút do dự nhảy xuống. Tôi lê cái chân què chạy tới, đỡ cô ấy vững vàng. Chỉ là, cánh tay tôi, hình như cũng bị g/ãy rồi.
Chậc, thật sự rất đ/au!
Chương 6
Chương 13
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook