Đoạt Lấy Vệt Sáng

Đoạt Lấy Vệt Sáng

Chương 4

26/08/2026 21:50

Nghe những lời chát chúa ấy, tôi lạnh ngắt như rơi xuống hố băng.

Chân tay đều bị trói c.h.ặ.t bằng những sợi dây thừng thô ráp.

Tôi hoàn toàn không còn đường lui, chẳng thể nào chạy trốn.

9.

Nhưng tôi không ngờ tới.

Giang Oán Niên lại quay trở lại.

Khi người đàn ông bế tôi ra khỏi ô tô, giọng điệu anh vẫn thong dong lười biếng: "Bé em, tôi mới đi được bao lâu mà em đã lại gặp chuyện rồi?"

"Nói xem em có phải là cái đồ tinh ranh rắc rối không hả?"

Nhìn thấy khuôn mặt điển trai ấy, nước mắt tôi bỗng nhiên trào ra như mưa, đó là phản ứng sau một cơn h/oảng s/ợ tột cùng.

Tôi như chú gấu koala đeo bám c.h.ặ.t lấy Giang Oán Niên không chịu nhả tay.

Anh đã mấy lần định gỡ tôi ra khỏi người, nhưng thấy tôi bám riết quá đành ngậm ngùi chịu thua.

Mặc cho tôi cứ thế ôm c.h.ặ.t lấy anh.

Bố tôi và lão già đ/ộc thân kia bị đ.á.n.h cho tơi tả.

Lúc lộn nhòm bò từ dưới đất dậy, cái miệng bẩn thỉu của họ không ngừng rủa xả tôi và Giang Oán Niên, bảo anh đừng có xen vào chuyện gia đình nhà người ta.

Thấy anh ngó lơ không thèm bận tâm, bố tôi liền nổi đi/ên vơ lấy đồ đạc xông tới định đ.á.n.h tôi.

Ông ta đã cầm tiền sính lễ của lão già kia đem đi nướng sạch vào sò/ng b/ạc, hôm nay tôi có muốn gả cũng phải gả, không muốn gả cũng bắt buộc phải gả.

Sợ làm lụy đến Giang Oán Niên, tôi chủ động quỳ gối xuống van xin bố.

Nhưng ngay lập tức đã bị một bàn tay tóm lấy sau gáy xách đứng dậy.

"Ở cùng với cái loại rác rưởi này, nhút nhát một tí cũng là lẽ thường."

"Nhưng mà..."

"Một ngày làm thầy, cả đời làm cha, tôi thay ông dạy dỗ con bé lại một chút chắc cũng hợp lý hợp tình đấy nhỉ?"

Câu cuối cùng là anh dành cho bố tôi.

Tôi còn chưa kịp định hình chuyện gì xảy ra, Giang Oán Niên đã dúi vào lòng bàn tay tôi một vật - cảm giác mát lạnh, là sắt thép.

Rồi anh nắm lấy cánh tay tôi, giơ cao lên không trung, rồi bổ mạnh xuống.

"Bốp!"

Gã đàn ông vừa phút trước còn hống hách nghênh ngang lập tức nhũn ra như đống bùn nhão, nằm bệt dưới đất rên rỉ không ngừng.

"Đã nhìn rõ chưa, bé em?"

"Loại cặn bã thì phải xử lý như thế này."

"đá/nh rắn phải đ.á.n.h đúng khúc hiểm, làm việc thì phải tính đến hiệu quả."

Cú gi/ật tay vừa rồi của Giang Oán Niên ra đò/n cực kỳ tà/n nh/ẫn.

Lòng bàn tay tôi bị chấn động đến mức tê dại.

Nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi lại thấy vô cùng hả hê xả gi/ận.

10.

Bố tôi bảo sẽ báo cảnh sát.

Nhưng khi nhìn thấy thứ trong tay Giang Oán Niên, ông ta lập tức ngoan ngoãn hẳn lại.

Tôi chẳng hiểu ra sao.

Lại thấy anh cười nhạt, giẫm lên đầu bố tôi rồi ngoắc ngón tay về phía lão già đ/ộc thân kia.

Chẳng biết anh đã nói gì, mà lão già vốn đã sợ xanh mặt bỗng chốc như nhìn thấy m/a.

Toàn thân run lẩy bẩy như cầy sấy.

"Hứa Lão Tam, ông, ông b/án con gái cho tôi rồi, thì nó là của tôi, giờ tôi cho cậu ấy."

"Tôi... tôi không cần nữa."

"Không liên quan đến tôi, ai thích thì lấy."

"Tôi không lấy nữa."

Giang Oán Niên rất hài lòng, anh ngậm điếu t.h.u.ố.c, ngoắc lấy dải nơ đầm sau eo kéo tôi về phía trước mặt anh.

"Hửm?"

"Các người đều không cần nữa sao?"

"Vậy được, để tôi nuôi."

Nói xong, anh nâng cằm bắt tôi phải ngẩng đầu lên.

Trong tầm mắt tôi, đôi mắt phượng của Giang Oán Niên ánh lên vẻ m/a mị khác thường.

Người đàn ông phả ra một làn khói trắng.

Rồi hỏi tôi:

"Bé con."

"Có bằng lòng đi theo tôi không?"

11.

Tôi theo Giang Oán Niên về nhà họ Giang.

Khi nhìn thấy căn biệt thự trông như một tòa lâu đài ấy, tôi mới thực sự ý thức được rằng tôi và Giang Oán Niên vốn chẳng cùng một thế giới.

Những người đàn ông và phụ nữ mặc đồng phục cung kính gọi người đàn ông bên cạnh tôi là "Thiếu gia".

Cảnh tượng này tôi mới chỉ thấy trên tivi, khiến tôi khép nép đến mức chẳng dám nhấc bước.

Cho đến khi một bàn tay lớn phủ lên sau gáy tôi, Giang Oán Niên không chút khách khí vò nhẹ.

"Đứng ngây ra đây làm gì?"

"Về nhà rồi."

Ba chữ "về nhà rồi" làm khóe mắt tôi cay xè, nhưng đồng thời cũng khiến tôi thấp thỏm lo âu.

Lúc ở thành phố Giang, tôi đã đồng ý rất dứt khoát.

Mà chưa từng nghĩ đến việc... liệu người nhà Giang Oán Niên có gh/ét bỏ tôi hay không.

Thế nhưng, sự thật chứng minh.

Tôi đã lo xa quá rồi.

Tôi không ngờ rằng, trong căn nhà rộng lớn như thế này lại chỉ có một người chủ sinh sống.

Hơn nữa còn là một người đàn ông lớn tuổi.

Giang Oán Niên gọi thẳng cả họ lẫn tên ông ấy, Giang Cận Niên.

Còn vị lão niên ngoài năm mươi ấy lại gọi anh là "thằng ranh con".

Tôi lơ ngơ chẳng hiểu gì, may mà có dì giúp việc bên cạnh nhắc nhở mới biết đó là bố ruột của Giang Oán Niên.

Tôi phải gọi ông là ông nội.

Về sự xuất hiện của tôi, ông nội rất vui.

Ông không chỉ chuẩn bị một bữa tiệc gia đình thịnh soạn cho tôi, mà còn đốc thúc Giang Oán Niên đưa tôi đi chọn phòng.

Váy vóc và trang sức càng được gửi đến chỗ tôi chất thành từng đống.

Nghiễm nhiên coi tôi như cháu gái ruột.

Ngay cả người làm trong nhà cũng âu yếm gọi tôi là "Tiểu thư nhỏ".

Chỉ trong chớp mắt, tôi đã từ địa ngục bước lên thiên đường.

12.

Giang Oán Niên đã giúp tôi chuyển hồ sơ học bạ với tốc độ nhanh nhất.

Danh sách chương

3 chương
26/08/2026 21:50
0
26/08/2026 21:50
0
26/08/2026 21:50
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu