Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Thỏ Viết Truyện
- Bẫy Tình
- Chương 19: DỊU DÀNG
Gió đêm ngoài ban công vẫn thổi lên từng cơn buốt giá, nhưng hơi lạnh ấy chẳng thể len lỏi vào lớp khăn dạ bản to đang bọc kín lấy cơ thể Bạch Ân Hy.
Hơi men nồng đậm đọng lại nơi đầu lưỡi kết hợp cùng những giọt nước mắt tủi thân vừa rơi khiến mi mắt cậu trĩu nặng, mệt mỏi rúc sâu vào lồng ngựk vững chãi của người đàn ông. Kỷ Hành Chu vòng tay siết ch/ặt lấy eo cậu, một tay cẩn thận giữ lấy gáy cậu, để cậu hoàn toàn dựa dẫm vào mình. Mùi tuyết tùng nguyên bản không lẫn tạp chất bao bọc xung quanh giống như một liều th/uốc an thần, vỗ về mọi tổn thương của hoa trà trong suốt hai tuần qua.
Biết cậu đã mệt vì s/ay rư/ợu, Kỷ Hành Chu nửa ôm nửa dìu Bạch Ân Hy đi ngược vào bên trong sảnh bar hướng về phía bàn VIP. Khi thấy Kỷ Hành Chu che chở, bọc kín em họ của mình trong chiếc khăn choàng bản to giowis hạn, Doãn Hy Thần khẽ nheo mắt nhìn, trong lòng không khỏi dấy lên một tia phức tạp. Là một Omega, cậu nh.ạy cả.m ngửi thấy mùi tuyết tùng trầm uất đang bao quanh lấy hương hoa trà nhỏ bé, hiểu rõ mối qu/an h/ệ của hai người cuối cùng cũng đã làm lành. Mặc dù trong lòng Doãn Hy Thần vốn chẳng ưa gì tính cách bá đạo, tự phụ của vị Kỷ chủ tịch này, nhưng nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn, không hề bài xích của em họ ngốc, cậu cũng chỉ biết thở dài một tiếng bất lực. Về phần áp lực từ Bạch thị và người anh trai khó tính Bạch Triết Nam, Doãn Hy Thần biết cứ để ngày mai khi tỉnh táo, tự Bạch Ân Hy sẽ có cách giải quyết thỏa đáng.
Kỷ Hành Chu ôm ch/ặt lấy Bạch Ân Hy, sải bước dài đưa cậu rời khỏi không gian hỗn lo/ạn của quán bar, tiến thẳng xuống hầm xe. Ngay khi cánh cửa chiếc xe khép lại, toàn bộ sự ồn ào của thế giới bên ngoài hoàn toàn bị triệt tiêu. Không gian buồng lái ấm áp, thoang thoảng mùi nước hoa nhẹ. Kỷ Hành Chu vừa khởi động hệ thống sưởi, vừa nắm ch/ặt lấy bàn tay có chút lành lạnh của Bạch Ân Hy không chịu buông. Anh nghiêng người, ngón tay dịu dàng lau đi vệt nước mắt còn vương nơi khóe mắt phượng, trầm giọng hỏi.
"Hy Hy, em muốn về Doãn gia hay về lại chung cư của em?"
Bạch Ân Hy khẽ chớp đôi mắt mờ sương vì men say, giọng nói có chút nghẹn ngào, nhỏ nhẹ đáp.
"Về chung cư..."
Chiếc xe Maybach lao đi x/é toạc màn đêm lạnh lẽo của thành phố Tinh Cầu, hướng thẳng về phía khu căn hộ cao cấp của Bạch Ân Hy. Suốt dọc đường đi, Kỷ Hành Chu một tay lái xe, một tay vẫn đan ch/ặt năm ngón tay vào tay cậu như thể chỉ cần buông lỏng một giây, bóng hình này sẽ lại biến mất sau bức tường kiên cố kia.
Khi đã đưa cậu về đến căn hộ an toàn, Kỷ Hành Chu cẩn thận đặt cậu ngồi xuống sô pha phòng khách. Nhìn bờ môi sưng đỏ và đôi gò má ửng hồng vì say của cậu, ánh mắt anh tràn ngập sự dung túng và xót xa. Anh cởi bỏ áo khoác, đi vào bếp tự tay pha một ly nước mật ong ấm, tỉ mỉ thử độ ấm trước khi mang ra. Anh ngồi xuống bên cạnh, một tay đỡ gáy nâng cậu dậy, chu đáo đút từng ngụm nước ngọt ngào cho cậu giải rư/ợu. Bạch Ân Hy ngoan ngoãn uống hết, hàng mi dài khẽ chớp rồi chìm dần vào giấc ngủ vì quá mệt.
Đêm đó, Kỷ Hành Chu không hề rời đi. Anh bế cậu vào phòng ngủ, đặt cậu nằm xuống giường rồi dịu dàng nằm xuống bên cạnh, kéo chăn đắp kín cho cả hai. Không có bất kỳ sự chiếm đoạt hay đi/ên cuồ/ng nào, anh chỉ thuần túy ôm ch/ặt cậu vào lòng, để hương tuyết tùng dịu nhẹ bao bọc, vỗ về đóa hoa trà suốt một đêm.
Sáng thứ bảy, những tia nắng ban mai nhẹ nhàng xuyên qua lớp rèm cửa mỏng, rải một lớp ánh sáng vàng nhạt lên chiếc giường lớn.
Bạch Ân Hy khẽ cựa mình tỉnh giấc, cảm giác ấm áp và an tâm đã lâu không xuất hiện bao vây lấy cậu. Cậu mở mắt, nhận ra mình đang nằm trọn trong vòng tay của Kỷ Hành Chu, lồng ngựk vững chãi của anh chính là chiếc gối ôm ấm áp nhất. Khi cậu vừa khẽ nhúc nhích, người đàn ông đã mở mắt, ánh nhìn thâm trầm buổi sáng sớm tràn ngập sự nhu hòa.
"Tỉnh rồi sao? Em còn đ/au đầu không?"
Bạch Ân Hy khẽ lắc đầu, hai má bỗng chốc đỏ ửng khi nhớ lại những chuyện xảy ra đêm qua.
“Em nghỉ ngơi thêm tí đi. Anh đi làm đồ ăn sáng.”
Anh đỡ cậu nằm xuống, Bạch Ân Hy ngủ thêm tầm ba mươi phút nữa, sau đó cậu ngồi dậy, đi ra phòng ăn. Nhìn thấy trên bàn đã chuẩn bị sẵn một bữa sáng đơn giản nhưng tinh tế với cháo bào ngư ấm nóng và sữa tươi. Cả hai cùng nhau ngồi ăn sáng, bầu không khí yên bình, ngọt ngào bao trùm lấy căn phòng nhỏ, hoàn toàn khác hẳn với sự xa cách, đóng băng của hai tuần trước đó. Sau khi dùng xong bữa sáng, Kỷ Hành Chu nhìn cậu, ánh mắt chất chứa vài phần mong đợi cùng chiều chuộng, nhẹ giọng ngụ ý.
"Hôm nay thời tiết rất đẹp, anh chở em đi chơi nhé? Nghe nói thung lũng sương m/ù ở ngoại ô đang vào mùa hoa tuyết nở, chúng ta đến đó được không?"
Bạch Ân Hy nhìn vào đôi mắt chứa đầy sự chân thành của anh, khẽ mím môi rồi gật đầu đồng ý. Chuyến đi đến thung lũng sương m/ù lãng mạn giống như một khoảng lặng ngọt ngào để hai trái tim thực sự tìm về bên nhau sau những dông bão.
Trong khi Kỷ Hành Chu đang từ từ chuộc tội với Bạch Ân Hy, dịu dàng chăm sóc Lăng Tư Duật và Doãn Hy Thần lại chẳng hề bình yên như vậy. Sau khi Kỷ Hành Chu đưa Bạch Ân Hy rời đi, bàn VIP chỉ còn lại Doãn Hy Thần cùng nhóm bạn chơi tiếp. Tiếng xúc xắc reo vui, tiếng cười nói của Lâm Vũ, Tô Nhạc và Diệp Khanh vang lên không ngớt, nhưng tâm trí của Doãn Hy Thần lại hoàn toàn đặt ở bàn đối diện. Ở phía bên kia, Lăng Tư Duật vẫn ngồi đó, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng trước sau như một vẫn khóa ch/ặt vào bóng dáng của cậu. Dù xung quanh hắn có không ít Omega xinh đẹp cố tình lượn lờ tiếp cận, nhưng đột nhiên, vị tổng tài này lại dứt khoát đẩy ra hết, gương mặt âm trầm, lạnh lùng đến đ/áng s/ợ. Doãn Hy Thần giả vờ như không thấy, liên tục nâng ly uống rư/ợu giải sầu, cố gắng đ/è nén sự ngột ngạt khó chịu trong lồng ngựk.
Đến khi cuộc vui tàn, nhóm bạn thân chào tạm biệt nhau ra về, Doãn Hy Thần với bước chân hơi ngà ngà say bước ra khỏi cửa bar. Cơn gió đêm thổi qua làm cậu hơi choáng váng, cậu đứng bên lề đường định rút điện thoại ra bắt xe về nhà.
Thế nhưng, điện thoại còn chưa kịp mở khóa, một cánh tay rắn rỏi, th/ô b/ạo từ phía sau bất ngờ vươn tới, nắm ch/ặt lấy cổ tay cậu kéo mạnh. Doãn Hy Thần chưa kịp thốt lên tiếng kêu nào đã bị một lực đạo áp đảo lôi tuột vào trong chiếc xe diện sang trọng đang đỗ bên đường. Cánh cửa xe sập lại, triệt để khóa ch/ặt cậu trong không gian hẹp. Lăng Tư Duật lập tức áp sát tới, thân hình cao lớn như một ngọn núi nhỏ đ/è nặng lên tầm nhìn của cậu, tin tức tố Alpha nồng đậm bùng n/ổ, mang theo sự chiếm hữu đi/ên cuồ/ng giam cầm lấy cậu. Hắn nhìn chằm chằm vào đôi môi hơi hé mở của cậu, gằn giọng hỏi.
"Nhìn tôi vui đùa với kẻ khác, em không gh/en sao?"
Sự ngột ngạt tích tụ suốt cả một buổi tối trong lòng Doãn Hy Thần lúc này gặp phải lời chất vấn vô lý của hắn bỗng chốc bộc phát thành một ngọn lửa tức gi/ận. Cậu không hề né tránh ánh mắt của hắn, ngược lại còn nhếch môi nở một nụ cười đầy châm biếm, lạnh lùng đáp trả.
"Lăng tổng thật biết đùa. Tôi với ngài là gì của nhau mà tôi phải gh/en?"
Lời nói tuyệt tình và khoảng cách xa cách của cậu giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào cơn gi/ận của Lăng Tư Duật, khiến hắn bỗng chốc cứng miệng, không biết phải đáp lại thế nào. Nhìn gương mặt vì say mà đỏ bừng nhưng ánh mắt lại bướng bỉnh, lạnh lùng của cậu, cơn gi/ận của anh bỗng chốc xẹp xuống, biến thành một sự bất lực cùng xót xa. Hắn thở ra một hơi dài, thanh âm dịu xuống, nhẹ giọng dỗ dành.
"Ngoan, em uống say rồi, tự đi xe về ban đêm không an toàn chút nào. Để tôi đưa em về."
Doãn Hy Thần im lặng, đôi mi thanh tú nhíu ch/ặt lại. Cậu biết trong trạng thái say khước này mà tranh chấp với một Alpha đang mất kiểm soát là điều không khôn ngoan, đành phải thỏa hiệp ngồi im để Lăng Tư Duật khởi động xe đưa về. Thế nhưng, ngay khi xe vừa lăn bánh, mùi nước hoa nước biển trộn lẫn với mùi tin tức tố Omega lạ lẫm từ những kẻ vây quanh hắn lúc nãy bỗng chốc xộc vào mũi Doãn Hy Thần. Cái mùi hương nồng nặc, hỗn tạp ấy khiến một Omega có khứu giác nh.ạy cả.m như cậu cảm thấy lồng ngựk nghẹn ứ, hô hấp trở nên dồn dập, khó khăn vô cùng. Cậu vô thức co người lại, dịch sát ra phía cửa xe, bày ra dáng vẻ cực kỳ bài xích.
Nhìn thấy cậu giữ khoảng cách tuyệt đối và gương mặt lộ rõ vẻ khó chịu, Lăng Tư Duật khẽ liếc qua gương chiếu hậu liền hiểu ra vấn đề. Hắn lập tức đá/nh lái, tấp xe vào bên đường, nơi có cửa hàng tiện lợi.
"Em đợi tôi một lát."
Lăng Tư Duật mở cửa xe bước xuống, vội vã đi vào phía trong. Hắn đứng trước gương nhà vệ sinh, mở chiếc túi xách cầm tay ra, lôi từ trong góc sâu một bình xịt khử mùi tin tức tố mini. Vừa xịt lên người, hắn vừa nghiến răng thầm rủa cái tên Kỷ Hành Chu ch*t ti/ệt kia. Hắn đưa cho Kỷ Hành Chu chai xịt khử mùi bản lớn, tên kia dùng xong không trả lại, còn mang đi luôn. Nếu hắn không mang theo chai mini này đối mặt với sự bài xích của Doãn Hy Thần, hắn ch*t chắc. Sau khi chắc chắn trên người mình không còn vương lại bất kỳ mùi hương tạp nham nào ngoài mùi gỗ tuyết tùng nhạt, Lăng Tư Duật mới nhanh chóng trở lại xe, lúc này cậu đã mệt đến mức ngủ thiếp đi.
Chương 9
Chương 9
Chương 13
Chương 13
Chương 14
Chương 14
Chương 11
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook