Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 998: Thay đổi dần

05/03/2025 15:20

Không biết là ai mở miệng, toàn bộ Bạch gia vô cùng khẩn trương, trong khẩn trương, bọn họ ngẩng đầu nhìn sang, lập tức nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần mang theo mây đen vô biên và khí thế khủng bố bay tới, mấy vạn H/ồn Tu bay tới Bạch gia.

Bạch Tiểu Thuần cất bước chậm rãi, hắn đi mỗi bước như cây dùi đ/á/nh vào tim dòng chính Bạch gia, sắc mặt người dòng chính Bạch gia tái nhợt không còn chút m/áu.

Thân thể tộc trưởng Bạch gia r/un r/ẩy, oán đ/ộc trong mắt Thái phu nhân cũng biến thành sợ hãi...

- Ta... Không thích gi*t người, thật có chút thời điểm rõ ràng không thích nhưng vẫn phải làm... Vì mình cũng tốt, vì người khác cũng được... Đúng cũng tốt, sai cũng được!

Bạch Tiểu Thuần quát lớn.

- Gi*t!

Sau khi lên tiếng, Bạch Tiểu Thuần nâng tay phải chỉ vào dòng chính Bạch gia đang bị chi mạch bao vây.

Hắn vừa chỉ xuống, Bạch Tiểu Thuần vẫn đứng đó như cũ nhưng Trần Hải bên người hắn lại bộc phát sát khí kinh thiên.

- Vâng lệnh đại tổng quản!

Trần Hải quát lớn còn mang theo m/áu tanh, giọng nói vang vọng, hắn bước thẳng vào Bạch gia.

Mấy vạn tướng sĩ sau lưng hắn cũng bộc phát sát khí.

Mấy chục tên H/ồn Tu Nguyên Anh H/ồn và Luyện H/ồn sư đi theo đại quân, tất cả cường giả đều lao thẳng về phía Bạch gia.

Gi*t chóc cực kỳ đột ngột nhưng nằm trong dự liệu của mọi người, nó không cho người ta biết trước, giống như mưa to, nói đến là đến.

- Bạch Hạo!! Ngươi là nghịch tử!

Tộc trưởng Bạch gia gào thét thảm thiết, hắn cũng không nghĩ tới đối phương dứt khoát như thế, không nói cái gì khác, cũng không bàn ân tình, phải biết mình là phụ thân của hắn.

Hắn vốn định dùng ngôn từ đả động đối phương, hắn cúi đầu thừa nhận sai lầm của mình, thừa nhận đối phương là người Bạch gia, bất kể như thế nào, vì Bạch gia cũng tốt, vì mình cũng được, trước trôi qua việc này đã... Nếu như về sau có cơ hội, lại nghĩ biện pháp b/áo th/ù, hiện tại tất cả tính toán của hắn đều thất bại.

Bạch Tiểu Thuần dứt khoát vung đồ đ/ao ch/ém xuống.

Trong tiếng kêu gào, đám người Trần Hải đ/á/nh tới, tiếng kêu thảm thiết, c/ầu x/in tha thứ, thậm chí gào thét vang lên không dứt bên tai, lọt vào tai Bạch Tiểu Thuần, Bạch Tiểu Thuần vẫn đứng giữa không trung, hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời, không có ai biết hắn đang suy nghĩ gì, nhưng nếu như Lý Thanh Hậu hoặc là chưởng môn sưu huynh của Bạch Tiểu Thuần ở nơi này, bọn họ nhất định sẽ gi/ật mình nhìn ra, Bạch Tiểu Thuần đã khác với trước kia.

Bản tính của hắn mặc dù không thay đổi nhưng th/ủ đo/ạn và phương pháp đối đãi một ít chuyện lại dần dần thay đổi.

Trên mặt đất, tộc nhân chi mạch trầm mặc, không ngăn cản, không trợ giúp, chỉ yên lặng nhìn tất cả, Ngũ tiểu thư cũng tốt, đại tộc lão Pháp đường cũng được, đều là như vậy.

Tộc nhân dòng chính Bạch gia kêu thê lương thảm thiết, thị nữ nha hoàn đã từng nh/ục nh/ã Bạch Tiểu Thuần tuyệt vọng phun m/áu tươi, ng/ực bị lưỡi đ/ao đ/âm xuyên tim... Còn có quản sự kia, ánh mắt của hắn tuyệt vọng không còn thần thái.

Từng tộc nhân đã từng nh/ục nh/ã Bạch Hạo, dưới th/ủ đo/ạn đám người Trần đều không thể phản kháng, tất cả đều ngã xuống, còn có tộc lão dòng chính, những tộc lão mặc kệ lúc trước ra ngoại thành truy sát hoặc xuất thủ trong nội thành, giờ phút này giãy dụa trong tuyệt vọng, bốn tộc lão rống to muốn đào thoát bay ra ngoài.

- B/ắn tên!

Trần Hải cười lạnh, hắn quát một tiếng, lúc này mấy vạn H/ồn Tu đứng bên ngoài ngẩng đầu nhìn lên, mỗi người đều cầm trường cung sau đó b/ắn mấy vạn mũi tên lên bầu trời, bốn tộc lão bỏ chạy kêu thảm thiết, h/ồn phi phách tán.

Bạch Tiểu Thuần không xen vào việc này, hắn vẫn nhìn bầu trời.

Tới khi dòng chính t/ử vo/ng không còn bao nhiêu người, đại tộc lão Hình đường cười thảm, bị Trần Hải và hai H/ồn Tu Nguyên Anh khác hợp lực đ/á/nh gi*t, giờ phút này Nguyên Anh của dòng chính chỉ còn lại tộc trưởng Bạch gia mà thôi.

Hắn nhìn vô số th* th/ể chung quanh, nhìn đại tộc lão Hình đường thảm thiết, tộc trưởng Bạch gia r/un r/ẩy như phát cuồ/ng, ngửa mặt lên trời gào thét, không để ý thương thế, hắn hóa thành hào quang bay về phía Bạch Tiểu Thuần.

- Nghịch tử, cho dù ta ch*t cũng phải đồng quy vu tận với ngươi.

Tộc trưởng Bạch gia rống to mang theo đi/ên cuồ/ng, lúc hắn xông lên có rất nhiều H/ồn Tu Nguyên Anh ngăn cản, hai bên oanh kích giữa không trung.

Đã liều ch*t, tộc trưởng Bạch gia gi*t ra con đường m/áu, thân thể đầy m/áu tươi, mắt thấy khoảng cách với Bạch Tiểu Thuần còn trăm trượng, ánh mắt hắn mang theo đi/ên cuồ/ng phóng đi, rất nhiều H/ồn Tu Nguyên Anh tấn công.

Rầm rầm rầm!

Tiếng n/ổ quanh quẩn bốn phương, cảnh tượng vô cùng thê thảm, tộc trưởng Bạch gia phun m/áu tươi, mắt thấy còn cách Bạch Tiểu Thuần năm mươi mét, hắn r/un r/ẩy, sinh cơ trên người dập ắt, ng/ực lõm xuống, Nguyên Anh toái diệt, thần thái trong mắt ảm đạm, hắn đã dầu cạn đèn tắt, cho dù không tiếp tục xuất thủ hắn cũng không sống được mấy giây... Nhưng hắn đi/ên cuồ/ng đi từng bước về phía Bạch Tiểu Thuần.

- Để hắn đến đây đi.

H/ồn Tu Nguyên Anh chung quanh buồn bực x/ấu hổ, đang muốn tiếp tục xuất thủ, Bạch Tiểu Thuần lên tiếng làm bọn họ dừng bước.

Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần nhìn lên bầu trời cũng nhìn xuống, hắn nhớ tình cảnh Bạch Hạo trước khi ch*t, hắn chậm rãi cúi đầu nhìn tộc trưởng Bạch gia đang đi tới gần.

- Hối h/ận sao, Bạch Hạo... Cũng là con của ngươi!

Bạch Tiểu Thuần hỏi.

- Lão phu hối h/ận, hối h/ận năm đó không nên để cho mẫu thân của ngươi ch*t dứt khoát như vậy, ta phải ng/ược đ/ãi nàng tới ch*t, càng hối h/ận năm đó sau khi sinh ngươi ra, lão phu nên bóp ch*t ngươi ngay lập tức.

Tộc trưởng Bạch gia đã đi/ên rồi, hồi quang phản chiếu cười như đi/ên, quang mang trong mắt biến mất, đến cuối cùng tiếng cười của hắn vẫn vang vọng nhưng thân thể rơi xuống đất..

Tộc trưởng Bạch gia khí tuyệt bỏ mình!

Tộc nhân chi mạch Bạch gia im lặng nhìn tất cả, mọi người cúi đầu, suy nghĩ nào cũng có, không biết là phức tạp hay là phiền muộn.

Trên quảng trường trừ th* th/ể chỉ có một người đang đứng đó, chính là Thái phu nhân, toàn thân nàng nhiễm m/áu tươi, thân thể r/un r/ẩy, trong mắt mang theo oán đ/ộc cười như đi/ên.

- Mẫu thân ngươi là tiện nhân, ngươi là tiện chủng, đến đây, ngươi không phải h/ận ta sao, gi*t ta đi! Ta chỉ h/ận lúc trước phái người đi lại không thể gi*t ngươi.

Nàng vốn phải ch*t, những H/ồn Tu Nguyên Anh xuất thủ đều biết th/ù h/ận giữa Bạch tổng quản và Thái phu nhân cực lớn, cho nên những người này có chừng mực, chỉ thương không gi*t, lưu lại cho Bạch Tiểu Thuần.

Bạch Tiểu Thuần không có nhìn Thái phu nhân đang đi/ên cuồ/ng, hắn nói với Trần Hải.

- Những sát thủ do Thái phu nhân này phái đi cũng không phải một kẻ, ta muốn phần danh sách này.

Nói xong Bạch Tiểu Thuần cất bước rời đi, biến mất giữa không trung, lúc xuất hiện đã ở trong tiểu viện hoang phế của Bạch gia.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu